Edinson Cavani: thư gửi tôi khi trước

Sau 3 trận thăng hoa tại vòng bảng Worldcup 2018 tại Nga, tiền đạo của đội tuyển Uruguay đã có những chia sẻ rất ngọt ngào trước trận knock out gặp Bồ Đào Nha rạng sáng ngày 01/07 này. Và sau đây là bức thư anh gửi chính mình khi còn thơ ấu được chia sẻ trên trang The Player Tribune. Các bạn có thể tìm đọc bản gốc tại đây:

https://www.theplayerstribune.com/en-us/articles/edinson-cavani-uruguay-letter-to-my-younger-self

Sau đây là bản dịch của thuviquanhta:

Edinson 9 tuổi thân mến,

Mình đang viết bức thư này cho cậu bé ngày xưa mà mọi người thường gọi là “Pelado”.

Khi còn nhỏ, cậu không có nhiều tóc. Tóc mọc rất chậm. Bực thật. Mà cậu còn chẳng thể làm được gì. Nên xin chân thành cảm ơn óc sáng tạo của gia đình cậu, cậu bé Pelado.

À thì mình muốn nói với cậu rằng, trong vòng 20 năm tới, bóng đá đã thay đổi cuộc đời cậu rất nhiều. Một vài điều tốt, và một vài điều không tốt. Bóng đá giúp cậu không còn bị gọi là Pelado nữa. Cậu biết không, có một người đàn ông tên là Gabriel Batistuta. Giờ thì cậu chưa biết ông ta, vì chương trình duy nhất cậu đủ kiên trì để ngồi xem là Tom & Jerry. Anh trai cậu, Nando, sẽ là người đầu tiên truyền cảm hứng cho cậu về Batistuta. Anh ấy sẽ bắt đầu nuôi tóc. Anh ấy sẽ bắt đầu dùng dầu dưỡng tóc của mẹ. Và cuối cùng, trông anh ấy giống hệt ngài Batigol kì diệu. Khi anh ấy chạy trên đường pitch, với mái tóc dài được buộc bằng dây giày, đó sẽ là điều tuyệt vời nhất mà cậu từng được chứng kiến.

Và cuối cùng cậu cũng đủ dũng cảm để nói với mẹ mình rằng:”không cắt tóc nữa!”

Ở Nam Mỹ, cuộc sống là ở ngoài đường, với quả bóng lăn dưới chân. Cậu không cần biết thứ gì khác. Trong nhà thì sao? Chả có gì. Không playstation. Không tivi. Thậm chí còn không có nước nóng để tắm. Không máy sưởi. Vào mùa đông, hệ thống máy sưởi cậu có là bốn chiếc chăn bông ấm cúng. Khi cậu muốn đi tắm, cậu đổ nước vào bình và đun nóng bằng bếp dầu hỏa. Việc giữ tỷ lệ giữa nước nóng và nước lạnh là rất quan trọng. Và khi đứng trong cái bình đó, cậu phải học để trở thành một nhà giả kim.

Nhưng đó còn là xa xỉ đấy! Nhớ căn nhà đầu tiên chứ? Cái nhà mà không có phòng tắm ấy. Và khi cậu muốn làm công việc kia của mình, cậu phải đi ra ngoài tới cái nhà kho nhỏ bé đó!

Nhưng mình có thể nói với cậu một bí mật chứ? Khi nghĩ về những kỉ niệm hồi đó, mình lại chẳng hề thấy buồn. Ngược lại, chúng làm mình cảm thấy thật ấm áp. Cho mình thêm can đảm. Những kỉ niệm thật đẹp!

Đừng lo nghĩ quá nhiều về những thứ “trong nhà”.

Hãy sống cuộc sống dưới ánh mặt trời, Pelado.

Và mục đích khi cậu dán những tấm hình bóng đá trên tường là để làm gì thế? Cứ hai hoặc ba năm, khi công việc thay đổi hoặc gia đình không thể trả nổi tiền thuê nhà, cậu và gia đình sẽ phải chuyển tới một nơi ở mới. Nhưng đố cậu điều gì mới là thú vị? Nơi ở mới nào cũng thế, bất kể nó nằm ở đâu, nó sẽ luôn có một mảnh đất nhỏ bên ngoài. Sẽ luôn ở đó một trái bóng. Và không có người chủ nhà nào trên thế giới này có thể cấm được cậu điều đó cả.

Và nếu mình nhớ không nhầm, điều quan trọng nhất trong cuộc đời cậu vào thời điểm này, chính là Bàn Thắng Kem.

Bàn Thắng Kem là một điều gì đó kì diệu. Mình phải nói với ban lãnh đạo PSG về ý tưởng này mới được. Đúng là thiên tài! Hứng khởi thật. Một ý tưởng về việc tổ chức một giải đấu cho bọn nhóc ở Salto. Làm cách nào mà cậu có thể khiến cho một đống những thằng nhóc sáu tuổi mải mê chơi bóng bất chấp kết quả ra sao?

À, cậu đưa ra luật rằng cứ đứa nào ghi bàn thắng cuối cùng trong trận thì sẽ được một cây kem.

Tỉ số có thể là 8 – 1. Ôi chả sao. Đó là cuộc đua với thời gian để trở thành kẻ ghi bàn cuối cùng. Cái cảm giác nghe được tiếng còi của huấn luyện viên vang lên khi cậu ghi được Bàn Thắng Kem thật không thể diễn tả nổi. Niềm vui đích thực. Lấy sô-cô-la không? Lấy chuột Mickey không? Và cả ngày hôm đó, cậu là vua.

Cậu không phải là một đứa trẻ thủ đô. Chắc chắn rồi. Bọn nhóc đến từ Montovideo là bọn sống ở một thế giới khác. Cái thế giới mà thậm chí cậu còn chẳng biết là nó tồn tại. Một thế giới của những đôi giày Adidas, ô tô và những thảm cỏ xanh. Ở Salto thì lại khác. Chả hiểu sao bọn nhóc ở đây lại thích chơi chân đất hơn. Tất cả đều bắt đầu trận đấu như bình thường, đi giày. Và khi hết nửa hiệp, những đôi giày đó đã được vứt thành đống, còn tất cả thì chạy ra sân với đôi chân trần. Nếu mình nhắm mắt lại, ngay lúc này, mình vẫn cảm giác được đất bụi dưới chân, tim đang đập, đang đuổi theo quả bóng lăn, cố gắng để đạt được Bàn Thắng Kem.

Cậu sẽ mang theo những ký ức này suốt cuộc đời, bởi cậu đến từ Nam Mỹ. Đến từ Uruguay. Đến từ Salto. Cậu đá bóng theo một cách khác. Hạnh phúc và nỗi đau của người dân Uruguay chúng ta đó là chúng ta không bao giờ được ngơi nghỉ. Đó là lịch sử của bóng đá chúng ta, của đất nước chúng ta. Khi một người Uruguay khoác lên mình chiếc áo bóng đá, là khi đó họ tự hào về lịch sử.

Chúng ta luôn luôn phải tiến lên, tiến lên, tiến lên. Và cậu sẽ tiến lên.

Ước mơ của cậu là gì, Pelado?

Mình không nhớ chính xác được. Nó đã phai mờ theo thời gian.

Có phải là được chơi bóng ở Montevideo, giống Nando? Cậu sẽ làm được, và nó như thể cậu vô địch cúp C1 vậy.

Có phải là được chơi bóng ở Châu Âu không? Cậu cũng sẽ làm được, và cậu sẽ kiếm được đủ tiền để thay đổi cuộc sống của cả gia đình mình.

Có phải là được chơi cho đội tuyển quốc gia không? Cậu sẽ làm được, và cậu sẽ khóc những giọt nước mắt hạnh phúc, và cả nỗi đau.

Có phải là được chơi tại sân chơi Worldcup không? (Mình không nói trước cho cậu biết đâu, chỉ biết rằng năm 2010 đúng là El Loco)

Có phải ước mơ của cậu là kiếm được thật nhiều tiền, lái những chiếc ô tô đắt đỏ và ngủ trong những khách sạn sang trọng không? Pelado, cậu sẽ đạt được tất cả những thứ đó thôi.

Nhưng mình phải nói với cậu rằng – những thứ đó đều thực sự không làm cậu hạnh phúc.

Cái mà cậu có hiện tại, khi còn 9 tuổi, là thứ mình nhớ rất nhớ ở tuổi 31 này.

Cậu không có nước nóng. Không tiền trong túi. Ôi, thậm chí cậu còn chả có tóc đẹp nữa.

Nhưng cậu có những thứ khác. Những thứ vô giá khác.

Đó, là Tự do.

Là một đứa trẻ, cậu sống một cuộc sống đầy mạnh mẽ và đam mê mà không một người trưởng thành nào có. Chúng ta đều cố gắng giữ lại những thứ đó khi chúng ta lớn lên, nhưng rồi chúng đều tuột ra ngoài tầm với. Quá nhiều trách nhiệm. Quá nhiều áp lực. Quá nhiều thứ khác phải lo.

Cậu có biết điều quan trọng nhất trong cuộc sống của cậu ở tuổi 31 là gì không?

Cậu đi từ khách sạn ra xe buýt để đến sân tập. Và lại trên xe buýt từ sân tập ra máy bay. Và từ máy bay lại ra một xe buýt khác. Và lại trên xe buýt đó tới sân vận động.

Theo nhiều cách, cậu có thể đang sống trong mơ. Theo nhiều cách, cậu lại là tù nhân trong giấc mơ đó. Cậu không thể đơn thuần đi ra ngoài và cảm nhận ánh mặt trời nữa. Không thể đơn thuần cởi giày và chơi trên đất bụi nữa. Nhiều thứ sẽ xảy ra, làm cho cuộc sống của cậu trở nên phức tạp hơn. Đó là điều chắc chắn.

Khi còn là một cậu nhóc, cậu thấy rằng người thành công nhất là người có nhiều của cải nhất.

Khi lớn lên, cậu nhận ra rằng người thành công nhất lại là người có đủ khôn ngoan để sống trên cuộc đời này.

Khi cậu đã bước trên con đường chuyên nghiệp, cậu sẽ có tất cả những thứ mà cậu hằng mơ. Và cậu phải thật sự biết ơn, thật sự biết ơn vì điều đó. Nhưng mình phải thừa nhận với cậu điều này, Pelado, chỉ có một nơi duy nhất khiến cậu cảm thấy tự do. Nó sẽ kéo dài trong 90 phút nếu cậu may mắn.

Khi xỏ giày vào….dù cậu đang chạy nhảy trên đất bụi ở Salto, trên cỏ xanh ở Naples, hoặc trước hàng triệu người ở Worldcup….mình muốn cậu luôn nhớ tới những lời của cha cậu.

Ông ấy luôn nói với cậu điều gì? Mỗi lần trước khi cậu ra sân?

Mình biết là cậu luôn nhớ.

Ông nói:”Ngay khi con bước qua vạch sơn trắng đó và chạy trên sân, sẽ chỉ còn lại bóng đá ở đó. Sẽ không còn điều gì ở ngoài vạch sơn này có thể giúp con với những gì đang diễn ra bên trong. Không còn điều gì tồn tại.”

Nếu cậu nghe được những lời đó, và cậu thật sự tin tưởng nó bằng cả tâm hồn, vậy thì đôi khi, thậm chí khi quá nhiều áp lực, thậm chí khi chơi bóng trước hàng triệu người, thì nó vẫn giống như trước, khi cậu bước ra sân bằng đôi chân trần lúc nhỏ.

Cậu sẽ cảm thấy được đất bụi dưới chân mình.

Cậu sẽ cảm thấy tim đang đập nơi lồng ngực, cậu sẽ đuổi theo trái bóng như thể cậu đang chiến đấu cho phần thưởng danh giá nhất hành tinh.

Như thể đang chiến đấu cho cây kem thời thơ ấu.

Trân trọng,

Edi

Luôn vui tươi, hay cười, dễ nổi nóng.

Bình luận

Email của bạn sẽ được bảo mật.