Emily và kẻ vô thần

emily và kẻ vô thần

Nếu bạn là một kẻ vô thần, và một ngày nào đó, cô con gái bé bỏng chỉ mới 5 tuổi của bạn đang nằm trên giường bệnh và sắp qua đời hỏi bạn rằng: “Khi con chết, con có lên thiên đàng không mẹ?“. Bạn sẽ trả lời như thế nào?

Để tôi đưa bạn ra khỏi câu hỏi vô nghĩa này với một câu chuyện có thật nhé! Vào những năm 1990, tôi đang là một cô hề chuyên nghiệp. Tôi được mời tham gia vào các buổi tiệc sinh nhật, đám cưới, những buổi biểu diễn ở trường học, các buổi quảng cáo, hôi hè, du lịch công ty, … cứ ở đâu có tiệc vui là ở đó có Violet P. Lavender (tên nghệ danh của tác giả). Thậm chí tôi còn làm dịch vụ riêng cho vài gia đình khách hàng, nơi tôi đến tổ chức tiệc sinh nhật cho con cái họ ba đến bốn lần một năm.

Một trong những gia đình khách hàng này có một cô bé rất đáng yêu (tôi gọi cô bé là Emily cho câu chuyện này). Tôi gặp Emily trong tiệc sinh nhật anh họ của cô bé. Tôi cũng chính là người tổ chức tiệc sinh nhật bốn và năm tuổi của cô bé nữa. Bởi vì Emily sống trong khu vực mà Violet khá nổi tiếng, cô bé sẽ nhìn thấy Violet bốn hay năm lần một năm, không kể sinh nhật của chính cô bé. Chính điều này làm tôi phải luôn rất cố gắng và thay đổi những buổi trình diễn của mình liên tục, bởi vì bọn trẻ nhìn thấy tôi quá thường xuyên!

Một ngày nọ, tôi nhận được một cuộc gọi mời đến thăm Emily, mặc dù lúc đó phải còn vài tháng nữa mới tới sinh nhật của cô bé, và bảo tôi hãy đến thẳng Bệnh viên Nhi. Tôi thường có thói quen đến các bệnh viện khi dành được một chút thời gian rảnh giữa các cuộc biểu diễn của mình, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được mời đến bệnh viện để thăm một đứa trẻ.

Khi Violet đến nơi thì Emily đã được đưa vào phòng cách li. Tôi gặp bác sĩ và gia đình cô bé ngoài sảnh, và được cảnh báo là cô bé đã rất yếu. Họ nói rằng cô bé không biết là mình sắp chết.

Căn phòng nơi Emily nằm được phủ sơn trắng xóa, và xung quanh căn phòng thì toàn là máy móc. Rồi Violet P. Lavender bước vào, một cô hề với trang phục toàn là màu tím, có bóng bay, và cả những trò vui nữa! Emily vỗ tay và cười liên tục. Cô bé đang dùng những năng lượng quý giá cuối cùng của mình để cười.

Chỉ có hai người được phép vào phòng cách li, vì thế chỉ có tôi và mẹ cô bé ở trong, còn toàn bộ người thân còn lại thì đứng xem qua tấm kính ngăn.

Tôi ở đó chừng 20 phút. Khi tôi chuẩn bị chào tạm biệt, cô bé nắm lấy tay tôi và hỏi tôi câu hỏi khó nhất của cuộc đời mình: “Violet, liệu con có bao giờ được gặp lại cô không?

Tôi làm điều mà bất cứ ai trong hoàn cảnh đó đều sẽ làm – tôi nói dối. Tôi cười và bảo, “Tất nhiên là chúng ta sẽ gặp lại nhau rồi! Cô sẽ đến vào sinh nhật sáu tuổi của con nhé!” Đứa bé đáng yêu đó lắc đầu và trả lời, “Violet, con xin lỗi. Chắc con sẽ không có thêm buổi tiệc sinh nhật nào nữa đâu. Ý con là, liệu con có được gặp cô trên thiên đàng hay không?”

Ai dám nói là cô bé không biết mình sắp chết nào? Mẹ cô bé bật khóc và chạy trốn khỏi căn phòng, bỏ tôi lại “một mình” đối diện với sự thật phũ phàng này.

Vậy một kẻ vô thần trong trang phục của một cô hề sẽ nói với một đứa trẻ đang chết dần điều gì về thiên đàng?

Tôi hỏi cô bé “Con nghĩ thiên đàng sẽ như thế nào?” Cô bé nói rằng mình không biết, nhưng bảo rằng sẽ sợ phải ở một mình cô đơn trong một căn nhà to đùng trên đó, và chả có ai để nói chuyện cùng.

Câu hỏi đặt ra là tại sao cô bé lại nghĩ vậy? Có vẻ như một gã ngốc nào đó đã bơm vào đầu Emily ý nghĩ rằng Chúa đã chuẩn bị một căn nhà rộng lớn chỉ cho riêng cô bé khi cô bé lên thiên đàng. Emily sợ ý nghĩ đó và không muốn đi, và cô bé sợ không dám xin phép bố mẹ mình bởi vì (cô bé thì thầm vào tai tôi) “bố mẹ con chưa biết là con sắp chết.”

Vì thế tôi đã cười lớn và bảo rằng “TẤT NHIÊN là con sẽ không ở một mình trên đó rồi!” Căn nhà nơi cô bé ở sẽ nằm trên một con đường đầy ắp những đứa trẻ cùng lứa tuổi, và ở ngay bên cạnh sẽ là nơi ở của toàn là các cô hề chú hề. Rồi đối diện con đường đó sẽ là một công viên rộng lớn, nơi có rất nhiều chó và mèo chơi đùa đuổi bắt nhau (điều đó làm cô bé cười).

“Cô có ở đó không Violet?” Đúng là một đứa trẻ bướng bỉnh, cô bé vẫn không buông tha! Tôi nói với cô bé rằng tôi sẽ không ở đó trong một thời gian dài nữa, nhưng tôi có bạn bè ở đó, và cô bé có thể nói rằng cô bé là bạn của tôi. Thêm nữa, trong nhà cô bé có một chiếc tivi ma thuật, có thể dùng để quan sát tất cả người thân gia đình đang còn sống, trong lúc chờ đợi họ lên cùng cô bé. Vì thế, cô bé có thể nhìn thấy cha mẹ và

emily và kẻ vô thần
Violet P. Lavender – Cô hề trong bộ đồ tím

các anh chị em của mình bất kì lúc nào cô bé muốn.

Cô bé như được giải thoát và nói rằng mình không còn cảm thấy sợ nữa, rồi nhắc nhở tôi đừng nói gì với bố mẹ cô bé cả, bởi vì họ đang rất lo lắng vì mình bị ốm rồi, chắc bố mẹ sẽ rất buồn nếu biết cô bé sắp chết.

Tôi đã cố gắng ra khỏi căn phòng trước khi mình bật khóc.

Violet đã đến tham dự “buổi tiệc” tiếp theo của cô bé… Tôi đã đảm bảo chắc chắn rằng bố mẹ cô bé không có vấn đề gì với chuyện đó. Violet đã cầm theo một chùm bong bóng màu trắng to đùng đến để nói lời tạm biệt.

Vậy, câu trả lời cho câu hỏi ngu ngốc của bạn là, trong thực tế, hãy đưa ra bất cứ câu trả lời nào khiến cho đứa trẻ cảm thấy hạnh phúc và không còn sợ sệt để chúng được giải thoát. Bất kì câu trả lời nào khác của bạn không còn quan trọng nữa, kể cả là niềm tin của bạn như thế nào.

Một đứa trẻ được hạnh phúc trước khi ra đi quan trọng hơn bất kì niềm tin về tôn giáo hay đạo đức nào.

Về Hoan Hỉ 99 bài viết
Hoan là một nhân viên IT đang sống và làm việc tại Hà Nội. Cậu là một người yêu thích tìm hiểu công nghệ và có cuộc sống khá đơn giản. Cậu thích viết lách và xem phim trong thời gian rảnh rỗi.

Bình luận

Email của bạn sẽ được bảo mật.