Những điều chúng ta chưa biết về Châu Phi – P1

những điều chúng ta chưa biết về châu phi

Đó là hầu hết người dân Châu Phi đều nghèo, nhưng không phải là do họ thực sự nghèo, mà bởi vì họ bị cho là như vậy.

Ông ngoại tôi là một người ‘nghèo’. Ông sống ít hơn một đô la một ngày. Hiện tại ông đã 95 tuổi. Trong 9.5 thập kỉ sống trên trái đất này, ông chưa bao giờ thiếu thốn thứ gì, và ông chưa bao giờ xin xỏ ai. Ông chỉ học một năm duy nhất tại một trường truyền giáo vào năm 1930 để có thể đọc và viết. Đây là cách mà ông sống:

Khi ông cần thức ăn, ông đến trang trại trồng chuối, nhìn vào một loạt những buồng chuối sai trĩu quả và quyết định xem sẽ thu hoạch quả nào cho bữa tối. Bên cạnh trang trại này là một vườn cà chua, một vườn sắn, khoai lang và kê. Ở phía nam của trang trại là khu vực trồng các loại đậu. Phía dưới nữa là khu vực chăn thả với hàng chục loại gia súc khác nhau. Chúng cung cấp thịt và sữa cho ông hàng ngày, và đủ 365 ngày một năm.

Ông cũng có khoảng hơn 20 con dê. Ở Uganda, sữa dê thường không được ưa chuộng lắm, có thể do nguồn sữa bò quá lớn, vì thế mà người dân ít khi thu hoạch sữa dê. Thỉnh thoảng ông bán một vài con để tăng nguồn thu nhập, giúp các con có thể đến trường. Ông cũng nuôi một vài con gà, nhưng không phải để ăn, giống một kiểu sở thích hơn.

Khu trang trại này sản xuất ra nhiều hơn những gì ông có thể ăn. Ông bán những gì ông không ăn hết để trang trải cho những thứ khác như dầu (gần đây ông đã chuyển sang dùng năng lượng mặt trời), xà phòng, đường (ở tuổi này ông không dùng đường nữa mà dùng mật ong – quy định của bác sĩ).

Rải rác khắp trang trại là những cây mía (để ăn chứ không phải để làm đường) và các loại cây ăn quả (dứa, cam, bơ, đu đủ, xoài, ổi, chanh dây). Ông thường uống nước hoa quả tươi từ xoài và chanh dây. Ông đã sống như vậy 75 năm qua.

Ông có 11 người con. Mẹ của tôi là con đầu. Ông cho tất cả các con đi học, 8 người học hết đại học. Ông đã bán ít nhất là hai con bò, vài con dê mỗi học kì để trang trải cho việc học của các con.

Tôi đến sống với ông khi tôi 5 tuổi. Đến khoảng năm 14 tuổi thì tôi lên thành phố sống cùng cha mẹ. Tôi đã học được cách trồng trọt, vắt sữa bò, thu hoạch hoa quả (bằng cách trèo lên cây), và thu hoạch mật ong (sử dụng khói).

Câu chuyện này đang dẫn đến đâu?

Ông ngoại tôi, và hàng triệu người Châu Phi khác đang sống như ông, bị gọi là nghèo. Ông rất ít khi cầm tiền mặt, và hầu như chả bao giờ cần đến chúng. Ông tự sản xuất ra hầu hết những thứ mà mình cần. Nhưng theo định nghĩa chung của Ngân hàng thế giới và Quỹ tiền tệ quốc tế, ông tôi thuộc diện nghèo. Tôi sống trong thành phố và kiếm được khoảng 12 ngàn đô một năm sau thuế, một mức không hề tồi tại Uganda. Nhưng tôi chả thể nào bì với ông ngoại về khả năng cung cấp cho gia đình các loại sữa tươi, hoa quả và thực phẩm sạch.

Đây là điều mà hầu hết chúng ta đều không biết về Châu Phi: không phải tất cả những người Châu Phi đều nghèo, họ chỉ sống khác các bạn mà thôi.

những điều bạn chưa biết về châu phi
Một người nông dân tại Uganda đang chở chuối ra chợ bán. Hầu hết những người nước ngoài đều nhìn vào và sẽ coi anh ta “nghèo”.
Về Hoan Hỉ 99 bài viết
Hoan là một nhân viên IT đang sống và làm việc tại Hà Nội. Cậu là một người yêu thích tìm hiểu công nghệ và có cuộc sống khá đơn giản. Cậu thích viết lách và xem phim trong thời gian rảnh rỗi.

Bình luận

Email của bạn sẽ được bảo mật.