Tại sao trẻ sơ sinh luôn nắm chặt tay chúng?

Câu hỏi trên được trả lời bởi bác sĩ nhi khoa William Adams – người đã có 27 năm trong nghề trên quora – một website để đọc và chia sẻ kiến thức. Câu trả lời được 33 nghìn lượt upvote (một dạng giống như like trên facebook). Thú Vị xin phép được dịch nguyên văn câu trả lời này cho bạn đọc. Để qua đây chúng ta phần nào thấy được sự kì diệu của Tạo Hóa.

Các bạn có thể đọc nguyên văn bản tiếng anh tại đây.

Tại sao những đứa trẻ lúc nào cũng nắm chặt tay chúng vậy?

Ah, một bác sĩ nhi khoa phải trả lời một câu hỏi mà các phụ huynh không bao giờ hỏi mới được. Mọi người không bao giờ hỏi vì mọi người thấy chúng rất bình thường. Là điều mà những đứa trẻ vẫn làm. Tôi chỉ vừa nghĩ về điều này thôi, và tôi nghĩ rằng nó quan trọng hơn những gì chúng ta tưởng. Liệu câu hỏi đơn giản này có thể dẫn đến một vấn đề phức tạp hơn không?

Khi tôi hỏi câu hỏi đó trong trường y, giáo sư hướng dẫn tôi có trả lời là: đó là phản xạ nắm bắt lòng bàn tay. Ôi thầy ơi, em biết thầy vừa làm gì rồi, thầy chỉ đơn giản đặt cho nó một cái tên y học rồi lại lặp lại câu em vừa hỏi thầy thôi. Đó không phải là câu trả lời.

Tôi không bao giờ nên hỏi như thế. Thay vào đó tôi nên hỏi là: “OK, vậy tại sao những đứa trẻ sơ sinh có phản ứng nắm bắt lòng bàn tay hả thầy?”. Thậm chí cho tới hôm nay, câu trả lời mà bạn nhận được đều không hoàn chỉnh: “Nó là một phản xạ lúng túng đầu tiên do việc tăng âm điệu ở các tế bào thần kinh vỏ não, một dấu hiệu của một hệ thần kinh chưa trưởng thành, hoặc một dấu hiệu ban sơ còn lại khi được bám vào cơ thể người mẹ.” Các bạn thấy chúng làm gì rồi chứ?

Vậy nếu đưa ra vấn đề theo một cách khác, “Tại sao Tạo Hóa vẫn cho rằng việc những đứa trẻ sơ sinh nắm chặt tay mình là một điều quan trọng từ xưa đến nay?”

Cái nắm chặt tay này thú vị hơn nhiều những gì chúng ta nghĩ

Tạo Hóa đương nhiên cho rằng chúng là quan trọng rồi. Không chỉ làm cho những đứa trẻ sơ sinh đó nắm tay mình, mà còn làm cho chúng nắm tay theo những cách khác nhau so với người lớn chúng ta hay làm. Dưới đây là một bức ảnh từ facebook với tiêu đề: cú cụng tay đầu tiên

Các bạn thấy chứ?

Đứa bé cho ngón tay cái vào trong. Điều đó nghĩa là gì? Là lúng túng, là cảm thấy không được tự nhiên, chỉ cố gắng nắm lại mà thôi. Vậy là có điều gì đó đang xảy ra, nhưng đó là khi chúng còn nằm trong tử cung của người mẹ, bởi vì chúng sẽ không làm thế nữa ngay khi chúng được sinh ra. Thậm chí có những bài báo y khoa về vấn đề kỳ lạ TIF – thumb in fist (ngón tay trong nắm đấm) này, cuối cùng kết luận là “nó có lẽ là một sự quan trọng của việc lâm sàng tối thiểu”

À thì, Tạo Hóa cũng không làm gì mà không có lý do. Nếu như nó có ý nghĩa gì đó về mặt lâm sàng thì sao? Sau đây là một cách để biết câu trả lời:

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng (trẻ sơ sinh) không làm thế?

Cũng không khó để tưởng tượng tử cung của người mẹ sẽ hư hại ra sao nếu như có 1 bàn tay cứ mò mẫm trong đó mãi. Nhưng tại sao lại cho ngón cái vào trong? Một ngón cái được cho vào trong sẽ không thể làm mấy việc như chụp hay nhéo nếu được cho vào trong mấy ngón tay khác. Có thể vấn đề không phải về mấy ngón tay, nhưng có một chút liên quan tới chúng.

Nói về việc hư hại, vùng nhạy cảm nhất trong cổ tử cung không phải chỗ của đứa bé, mà là cái túi ối mỏng bao bọc lấy đứa bé. Túi ối là một màng sinh hóa rất phức tạp. Thậm chí nếu túi ối bị trầy xước hoặc bị chích nhẹ thôi đều có thể dẫn đến một loạt các phản ứng hóa học và dẫn đến việc động thai sớm. Khi chọc ối, các bác sĩ luôn nói với các phụ huynh rằng thậm chí chỉ cần 1 cây kim thôi cũng có thể làm bà mẹ chuyển dạ. Khi các bác sĩ cần kích thích chuyển dạ, họ chỉ lấy 1 phần rất nhỏ của vỏ ối để quá trình được xảy ra.

Đừng đùa với túi ối

Vậy thì cái việc nắm ngón tay này không làm Tạo Hóa lo lắng cho lắm. Thế còn móng tay thì sao? Thậm chí trước khi được sinh ra thì móng tay của chúng cũng rất mềm, Tạo Hóa cũng muốn chúng phải nắm vào trong như thế để không làm gì ảnh hưởng tới túi ối. Và với việc sắp xếp cho cái ngón tay nằm trong như vậy, Tạo Hóa đã giải quyết được vấn đề về móng tay.

Giáo sử của tôi lúc này đây sẽ nghĩ cái này thì được nói nhiều rồi, rồi ông ấy sẽ lập tức hỏi tôi thế này: “Thế còn móng chân thì sao? Trẻ sơ sinh sao cuộn mấy ngón chân lại được?”. Trẻ nhỏ chúng đạp chân suốt trong tử cung, vậy đây cũng là một câu hỏi hay, và tôi nghĩ câu trả lời sẽ rất thú vị.

Có một điều rất hay đó là các phụ huynh thường hỏi về việc làm cách nào để cắt móng tay cho con của họ, nhưng không mấy ai hỏi về việc cắt móng chân. Các bạn thấy đó, trẻ sơ sinh không có mấy cái móng chân đâm ra ngoài như móng tay. Tạo Hóa đã bao bọc mấy cái đầu móng chân này của bọn trẻ rồi. Đương nhiên, các bác sĩ đều để ý đến điều này, nhưng cho rằng đó là khuyết điểm của Tạo Hóa, mà quên mất việc:

Dù sự thông thái của Tạo Hóa là thế nào đi chăng nữa, dù Ngài để những đứa trẻ được sinh ra với những móng tay dài, thì móng chân của chúng cũng không bao giờ dài, nên Ngài giấu mấy cái đầu móng chân này trong một lớp da dày, mà không làm tổn thương chúng. Quá đủ để mấy vị bác sĩ viết vài bài báo về vấn đề này. Bọn chúng (trẻ sơ sinh) cứ thoải mái đạp kiểu gì cũng được trong tử cung đi, cũng sẽ không có gì bị trầy xước gì đâu. Tạo Hóa đã che mấy cái móng chân kia lại rồi.

Một lần nữa: điều gì sẽ xảy ra nếu bọn chúng không nắm tay lại?

Chúng có thể làm tổn thương túi ối. Chúng ta đã nói ở trên rằng đó không phải là một việc tốt lành gì, nhưng là một bác sĩ nhi khoa, nó làm tôi nghĩ tới một vài vấn đề khác. Có một chứng khuyết tật bẩm sinh không may và cũng không hiếm lắm, gọi là hội chứng băng ối (amniotic band syndrome). Nói ra điều này quả thực kinh khủng, nhưng nếu đã có lúc bạn thấy những đứa trẻ sinh ra bị thiếu mất ngón tay, tay, hoặc một phần chân, những trường hợp này cũng không hiếm đâu. Một ý kiến được chấp nhận đó là, vì một vài lý do nào đó, các sợi ối bị bong ra và trôi nổi trong túi ối. Các sợi này quấn quanh các ngón tay, các ngón chân, thậm chí là cánh tay, làm chúng bị cắt đi ở nhiều chỗ (TVQT: đau lòng quá)

“…một sự quan trọng của việc lâm sàng tối thiểu”

Cho tới hiện tại đây là nguyên nhân được chấp nhận, nhưng cũng chưa ai tìm ra được tại sao đôi lúc lại có những sợi ối mỏng bị bong ra và trôi nổi ở bên trong tử cung. Còn lý do làm tôi cảm thấy hứng khởi khi có người hỏi tôi về việc tại sao trẻ sơ sinh lại nắm tay lại là vì, tại sao một việc đơn giản Tạo Hóa làm lại có thể dẫn đến một cách suy nghĩ mới. Ví dụ, tôi muốn xem liệu một đứa trẻ mới sinh ra với hội chứng băng ối có bị thiếu “phản xạ nắm bắt lòng bàn tay” hay không. Hoặc chúng không có “phì đại các đầu móng chân”, để lại những móng tay nhỏ bé để bóc vỏ ối bên trong? Và bây giờ đó lại là một câu hỏi thú vị khác, nhưng có lẽ nên dành cho các nhà báo y khoa thì hơn.

Luôn vui tươi, hay cười, dễ nổi nóng.

Bình luận

Email của bạn sẽ được bảo mật.