Tiểu sử Marrisa Mayer – P2

tiểu sử marrisa mayer - 6
Yahoo CEO Marissa Mayer tại hội nghị Internet và Công nghệ của Goldman Sachs năm 2013.

Mục lục:

tiểu sử marrisa mayer - 5

Marissa Ann Mayer sinh ra vào ngày 30/5/1975. Mẹ cô là Magaret Mayer, một giáo viên nghệ thuật và làm nội trợ trong gia đình. Cha cô là Michael Mayer, một nhà môi trường học.

Cô lớn lên tại Wausau, Wis với một người em trai thích chơi thể thao, Mason Mayer. Cô được hưởng một nền giáo dục trung lưu. Cô học tại một trường công và làm trợ lí tại một quầy bán hoa quả sau giờ học. Nhưng bố mẹ cô có đủ tiền bạc và thời gian để cho cô tham gia vào bất kì hoạt động ngoại khóa nào cô muốn.

Ngày nay khi nhìn thấy Mayer trên các mặt báo, hầu hết những gì chúng ta thấy là những hình ảnh cô đang đứng trên các diễn đàn, nói chuyện với người phỏng vấn trước rất đông người nghe. Cô thường mặc những bộ trang phục được thiết kế riêng – có thể là của Oscar de la Renta, nhà tạo mốt ưa thích của cô, trông rất mạnh mẽ, tự tin và dường như đang làm chủ tất cả.

tiểu sử marrisa mayer - 6
Yahoo CEO Marissa Mayer tại hội nghị Internet và Công nghệ của Goldman Sachs năm 2013.

Nhưng cô gái Mayer, nay đã 38 tuổi, lại có một tuổi thơ khá bình thường. Cô được mọi người kể lại là thường rất hay ngại ngùng.

Quả vậy, những người bạn thời thơ ấu của Mayer nói rằng những hình ảnh mà chúng ta nhìn thấy cô ấy trên các mặt báo khác hẳn với những gì mà họ biết về cô ấy hồi còn nhỏ, một cô gái sinh ra và lớn lên tại thành phố nhỏ Wausau. Lúc đó, Mayer thường mặc áo phông với áo len khoác ngoài và quần bò – trông rất xinh, nhưng không có gì nổi bật hay hào nhoáng. Và một Mayer ăn nói lưu loát trước đám đông khác hoàn toàn so với một cô gái hay xấu hổ hồi còn bé.

Một trong những người bạn thời thơ ấu của Mayer là Brian Jojade. Anh ta học chung lớp Toán cao cấp với Mayer ở lớp 8. Brian dùng từ “ghét các mối quan hệ xã hội” để nói về Mayer. Có một lần, anh ta gọi tới đài phát thanh của trường và nói với họ rằng hôm đó là sinh nhật của Mayer. Anh ta nhờ người DJ kêu tên của Mayer qua loa. Hồi đó, Jojade thích Mayer và nghĩ rằng việc này sẽ khiến cô ấy cười. Nhưng anh ta đã sai. “Cô ấy không hề thích thú chút nào. Bạn sẽ biết rõ ràng rằng Mayer không thích điều đó.”

Ngoài vấn đề xã hội kể trên, những gì mà Jojade nhớ về Mayer đó là một cô gái rất “chuyên nghiệp”, người luôn ngồi hàng ghế đầu trong lớp, và bất kể là làm gì, cô ấy luôn làm nó một cách xuất sắc.

Một người bạn thời trung học của Mayer tại trường trung học Wausau West – Elize Bazter – nhớ về Mayer như một người rất tốt với tất cả bạn bè mình, nhưng luôn lẩn tránh các cuộc nói chuyện để đi học ở một chỗ nào đó.

Thay vì chia một ngày thành các buổi, trường Wausau West có một hệ thống chia lớp thành các chu kì 20 phút. Mỗi một môn học trong ngày sẽ kéo dài khoảng 40 phút tới 1 giờ đồng hồ. Điều này nghĩa là mỗi học sinh sẽ được nghỉ 20 phút mỗi ngày. Bazter nói rằng hầu hết các học sinh đều dành thời gian này để tụ tập với bạn bè ở trường.

“Bạn có thể học”, Bazter nói, “nhưng hầu hết mọi người đều gặp mặt bạn bè, ăn uống và nói chuyện.”

Nhưng cô học sinh Mayer thì không bao giờ làm thế.

“Thường thì cô ấy cũng sẽ xuống chỗ mọi người, lấy ít đồ ăn từ nhà bếp hoặc từ máy bán hàng, rồi sau đó quay trở lại thư viện hoặc vào phòng lab khoa học để tiếp tục học. Cô ấy không phải là người thích sử dụng 20 phút rảnh rỗi để nói chuyện với người khác.

Hình ảnh mà Bazter thường nhớ khi nghĩ về Mayer là “xuất hiện trong trường, tay cầm sách, đi dọc hành lang để làm một thứ gì đó.”

Nói như vậy không có nghĩa là Mayer có một tuổi thơ buồn tẻ và cô đơn ở nơi mà cô sinh ra. Không hề. Ngược lại cô ấy còn rất thích thành phố Wausau là khác.

Năm 2009, khi thành hôn với Zachary Bogue – một nhà đầu tư ở San Francisco, cô ấy đã tổ chức 2 lễ thành hôn: một ở California và một ở nhà thờ nơi cô lớn lên, nhà thờ Immanuel Lutheran tại Wausau.

Các bạn học chung trường với Mayer thường nói rằng không biết phải làm thế nào để giúp cô ấy hòa đồng. Mayer cũng thường nói rằng cô thường xấu hổ khi ở quanh bạn bè mình. Nhưng còn giáo viên thì sao? Có vẻ Mayer cảm thấy thoải mái khi ở gần các giáo viên của cô.

Năm 2010, Mayer trở về trường cũ tại quê nhà để tham dự lễ ghi danh vào “Bảng Ghi Danh các Cựu Học Sinh” của trường trung học. Trong bữa trưa được tổ chức để vinh danh cô ấy và 25 giáo viên khác sẽ nghỉ hưu năm đó, Mayer đã phát biểu cám ơn và được nhà trường quay lại làm kỉ niệm.

Trong video, Mayer đứng trên bục, mặc một chiếc váy màu xanh da trời có gắn một nút hoa vàng. Cô bắt đầu bài phát biểu với lời cám ơn: “Mỗi người thầy ở đây đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi.

Sau đó cô ấy bắt đầu liệt kê tên các giáo viên của mình. Trong khi giới thiệu – “Thầy Freedly, Cô Stay, Thầy Flanagan …” – bạn có thể thấy tầm quan trọng của những giáo viên này như thế nào với cô ấy dựa trên biểu cảm khuôn mặt của Mayer. Sau khi đọc được 6 cái tên, giọng của Mayer bắt đầu có những âm thanh sụt sịt và cô ấy phải dừng lại để hít thở và cố lấy lại bình tĩnh. Mặc dù vậy, cô ấy không thể ngưng mắt mình đỏ lên vì những giọt nước mắt.

tiểu sử marrisa mayer - 7
Mayer phát biểu cám ơn các thầy cô trong lễ ghi danh.

Hầu hết những bạn trẻ nhớ lại thời thơ ấu của mình với những trò tinh nghịch trong trường học – thả gà ra sân trường hay rải đầy khăn vệ sinh ra hành lang lớp học. Mayer thì đã có lần lẻn vào phòng của lớp học AP Lit để trang trí căn phòng giống như một khu rừng vì cô quá ấn tượng với bài giảng của giáo viên về chủ đề “Heart of Darkness”.

Wayne Flanagan, giáo viên lớp 5 của Mayer tại trường tiểu học Stettin nhớ lại Mayer đã nhất quyết không muốn ra khỏi phòng học vào buổi cuối cùng của năm học đó vì không muốn lên trung học.

Cô ấy tâm sự với Flanagan một cách lo lắng rằng có lẽ mình sẽ không thể vượt qua được trung học vì sẽ phải gặp toàn bạn bè và giáo viên mới.

Flanagan miêu tả Mayer hồi còn nhỏ thường “khá rụt rè, và chỉ thích những nơi mà mình đã biết.”

Flanagan, người lúc đó đã nhận ra rằng Mayer sẽ rất thành công trong tương lai, nói với cô bé đang do dự: “Cố lên cô gái à, thầy biết em sẽ chinh phục trường trung học một cách xuất sắc mà!”

Mặc dù vậy, cô ấy vẫn không thèm ra khỏi phòng. Cuối cùng Flanagan phải gọi điện cho mẹ Mayer để nói cho cô ấy biết là con gái mình đang ở trong trường học.

Hầu hết những người bạn thời ấu thơ mà Mayer hay chơi cùng đều đang làm trong một lĩnh vực chăm sóc hoặc cố vấn nào đó: huấn luyện viên, giáo viên, tư vấn viên, giảng viên.

Khi còn nhỏ, cô tham gia vào câu lạc bộ hướng đạo Brownies, học đánh đàn, chơi bóng chuyền và bóng rổ, học bơi và trượt tuyết. Cô học nhảy ba lê 35 tiếng một tuần trong suốt thời gian học trung học. Mẹ Mayer nói ba lê dạy cho cô ấy “tính phê bình và kỉ luật, sự cân bằng cũng như tự tin”.

Cô ấy thậm chí còn tham gia vào hội hoạt náo viên và là một nhà hùng biện, Cô là một thành viên của nhóm nhảy Precision Dance. Một người bạn thời trung học của Mayer nói rằng cô còn tham gia vào nhóm đánh bi đá trên tuyết. (Nhưng sau này khi bài viết xuất hiện trên báo chí thì Mayer đã lên tiếng phủ nhận điều này)

tiểu sử marrisa mayer - 8
Mayer tại cuộc thi hùng biện của trường Wausau West

Mayer quá bận rộn với các hoạt động ngoại khóa vì mẹ cô ấy muốn như vậy.

Flanagan, giáo viên thời tiểu học của Mayer nói rằng mẹ cô ấy thường hay ghé qua trường và kiểm tra tình hình con gái mình. Anh ta nói mình dần trở thành một người bạn tốt với nhà Mayer. “Gia đình họ rất quan tâm đến con bé và lo lắng liệu con của mình có phát triển đúng đắn hay không. Và sự thực là Mayer phát triển rất tốt. Và cô ấy biết rằng mình rất được bố mẹ ủng hộ.”

Theo một cách nào đó, Mayer nợ những mối quan hệ với các giáo viên của mình khi đã đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp.

Thống kê cho thấy hầu hết các nữ sinh đều cho rằng mình không hợp với các môn toán và khoa học. Năm 2003, 84% học sinh tham dự kì thi SAT và nói rằng mình sẽ chọn chuyên ngành khoa học máy tính là các nam sinh – hiển nhiên là số lượng nữ sinh chỉ chiếm 16% còn lại.

Mayer nói rằng cô ấy chưa bao giờ cảm thấy có sự chênh lệch lớn như thế ở trường Wausau West.

“Thực sự là chỉ đến khi trở thành một người thành đạt và chỉ dẫn toán và khoa học cho các bạn nữ khác, tôi mới nhận thấy rằng các bạn nữ lại không thích các môn này. Trong mắt các bạn nam, như vậy là hơi mọt sách và kì dị.”

“Các giáo viên trong trường Wausau nơi tôi đã học hỗ trợ các học sinh tốt tới mức tôi chưa bao giờ cảm thấy do dự hay lạ lẫm khi theo học và đạt điểm tốt trong các môn toán và khoa học.”

Mayer biết ơn các thầy giáo cô giáo trong trường vì đã giúp cô ấy trở nên mạnh dạn hơn.

Họ làm việc này bằng cách chỉ cho Mayer thấy rằng cô ấy có thể làm được nhiều hơn việc chỉ “sắp xếp” mỗi túi đồ, bàn học và bài tập về nhà của mình – mà cô ấy còn có thể sắp xếp và tổ chức cả con người và làm lãnh đạo của họ nữa.

Giáo viên dạy piano thời niên thiếu của Mayer, Joanne Beckman, nhớ lại rằng Mayer là một học sinh rất khác biệt so với các học sinh khác, cô ấy thường là người “quan sát các bạn khác” để “xem những học sinh khác đang làm gì và tại sao các bạn ấy lại làm như vậy.”

“Hầu hết trẻ con ở tuổi đó đều chỉ quan tâm tới bản thân mình”, Beckman nói, “Mayer thường hay quan tâm tới những hành vi của người khác.”

Bằng cách “quan sát” các giáo viên, hiểu được những gì họ đang làm và tại sao họ làm như vậy, Mayer đã vượt qua được trở ngại hay xấu hổ của mình bằng việc hành xử như một giáo viên.

Mặc dù mới chỉ đang học lớp 5, Flanagan có thể nhìn thấy Mayer rất có năng khiếu trong lĩnh vực sư phạm. Anh ta nghĩ Mayer sẽ trở thành một giáo viên trong tương lai.

Ở trung học, Mayer luôn là lãnh đạo trong tất cả các câu lạc bộ mà cô ấy tham gia. Cô ấy là chủ tịch của câu lạc bộ tiếng Tây Ban Nha, thủ quỹ của câu lạc bộ Key Club và là đội trưởng của đội hùng biện.

Một trong những người bạn thân nhất của Mayer ở Wausau là Abigail Garvey Wilson có nói rằng “khi Mayer trở thành đội trưởng của đội hoạt náo viên, cô ấy không thực sự hợp với tuýp con gái trong đội, nhưng cô ấy lại vượt trội hơn các thành viên còn lại ở ba mặt khác nhau.”

“Đầu tiên là tài năng. Marissa có khả năng vũ đạo rất tốt. Hai là sự chăm chỉ. Cô ấy đặt lịch tập kéo dài hàng giờ đồng hồ để chắc chắn tất cả các thành viên đã thuộc bài diễn. Ba là sự công bằng. Với Marissa làm lãnh đạo, những hoạt náo viên giỏi nhất luôn luôn là những người nổi bật nhất.”

Năm 1993, Mayer đã ứng tuyển vào 10 trường và trúng tuyển vào cả 10 bao gồm: Havard, Yale, Duke, và Northwestern.

Để quyết định xem mình sẽ chọn trường nào, Mayer tạo một file so sánh và đánh giá các trường theo các tiêu chí khác nhau.

Cuối cùng cô ấy chọn Stanford, vì cô ấy muốn mình trở thành một bác sĩ nghiên cứu về não bộ – một lĩnh vực có vẻ sẽ không làm nổi bật được khả năng lãnh đạo mà Mayer rất giỏi.

Nhưng cũng không mất nhiều thời gian để Mayer tiếp tục chinh phục được tính hay xấu hổ của mình và lãnh đạo các bạn học của mình, khiến cho họ có thể làm việc hàng giờ đồng hồ.

Và cũng không mất nhiều thời gian để cô ấy đứng trên bục giảng của Stanford, tương tác với mọi người theo cách mà cô ấy cảm thấy mình giỏi nhất – dạy họ.

Cô ấy quyết định mình sẽ trở thành một giáo viên.

Nguồn: BusinessInsider

Dịch: Hoan Hỉ

Về Hoan Hỉ 99 bài viết
Hoan là một nhân viên IT đang sống và làm việc tại Hà Nội. Cậu là một người yêu thích tìm hiểu công nghệ và có cuộc sống khá đơn giản. Cậu thích viết lách và xem phim trong thời gian rảnh rỗi.

5 Trackbacks / Pingbacks

  1. Tiểu sử Marrisa Mayer – P1 – Thú Vị Quanh Ta
  2. Tiểu sử Marrisa Mayer – P4 – Thú Vị Quanh Ta
  3. Tiểu sử Marrisa Mayer – P5 – Thú Vị Quanh Ta
  4. Tiểu sử Marrisa Mayer – Cuối – Thú Vị Quanh Ta
  5. Tiểu sử Marrisa Mayer – P6 – Thú Vị Quanh Ta

Email của bạn sẽ được bảo mật.