Tiểu sử Marrisa Mayer – P3

Mục lục:

tiểu sử marrisa mayer - 9

Vào mùa hè trước khi nhập học tại Stanford, Marissa Mayer bắt đầu tự hỏi bản thân mình một câu hỏi mà sau đó đã giúp cô vượt qua đại học cũng như chinh phục các chướng ngại vật trong suốt cuộc đời mình sau naỳ.

Zune sẽ tư duy như thế nào?

Mùa hè đó, Mayer tham dự Trại hè cho các bạn trẻ thích Khoa học tại West Virginia. Đây thực sự là thiên đường cho những con mọt sách. Bạn thử tưởng tượng những phòng nghiên cứu khoa học trong những căn lều làm bằng gỗ và được che phủ bởi bóng mát của những hàng cây. Lần đó Mayer rất thích một thí nghiệm mà họ pha trộn nước với bột ngô khiến cho các vật trơn dường như có thể chống lại được trọng lực.

Vào một ngày nọ của buổi cắm trại, một nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tên là Zune Nguyen đến và có một buổi nói chuyện với các bạn trẻ tham dự hội trại dưới vai trò là giảng viên khách mời. Cậu ta làm choáng váng tất cả những học sinh xuất sắc ở đó khi thử sức họ bằng những câu đố mẹo. Nhiều ngày sau đó, mọi người vẫn không thể ngừng bàn tán về buổi nói chuyện tuyệt vời ấy.

Cuối cùng, một người cố vấn của Mayer phải đứng ra để giải thích.

“Các em đều đi sai hướng rồi,” người đó nói với Mayer và những bạn khác. “Vấn đề không phải ở việc Zune biết những gì, mà là cậu ấy tư duy như thế nào.”

Người cố vấn nói thêm rằng điều làm cho Zune trở thành một người tuyệt vời không phải là ở tầm hiểu biết của cậu ấy, mà là ở cách cậu ấy tiếp cận với các vấn đề trong cuộc sống, cách mà cậu ấy nghĩ về các vấn đề gặp phải. Người cố vấn nhấn mạnh thêm rằng điều ấn tượng ở Nguyen là cho dù có đặt cậu ấy vào bất kì một hoàn cảnh nào và đưa cho cậu ta bất kì một vấn đề mới toanh nào đó, chỉ trong thời gian vài phút cậu ấy sẽ có thể đặt ra những câu hỏi mang tính trọng tâm và nhận biết được cốt lõi vấn đề nằm ở đâu.

Từ lúc đó trở đi, câu nói: “Không phải là việc Zune biết những gì, mà là ở việc cậu ấy tư duy như thế nào” được khắc sâu trong tâm trí của Mayer và trở thành kim chỉ nan của cô ấy.

Vào mùa thu, Mayer bắt đầu gia nhập Stanford và tham dự vào các lớp dự bị y học. Cô ấy lên kế hoạch để trở thành một bác sĩ. Nhưng chỉ sau năm học đầu tiên, cô ấy đã ngán nó tới tận cổ.

“Tôi phải làm việc với một đống thẻ ghi nhớ”, cô ấy nói. “Mấy thứ đó quá dễ đối với tôi, vấn đề là cứ phải nhớ nhiều giống như học gạo ấy.”

Cô nói cô muốn tìm một chuyên ngành nào đó mà “thực sự khiến tôi phải động não” – mà phải luyện cho cô ấy khả năng “tư duy phê bình và trở thành một người rất giỏi trong việc giải quyết các vấn đề.” Cô ấy cũng muốn “học cách biết được suy nghĩ của người khác, họ tư duy như thế nào và muốn thể hiện bản thân mình ra sao.”

“Câu nói ‘Không phải là việc Zune biết những gì, mà là ở việc cậu ấy tư duy như thế nào’ cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi mãi.”

Mayer bắt đầu tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi trong đầu mình bằng cách đi tìm một khoá học giúp cho mình tư duy tốt hơn – và môn học Nhập môn Khoa học máy tính CS105 là lời giải đáp cho cô ấy.

Mayer sau đó bị đắm chìm trong các thử thách lập trình của lớp học – đi tìm một vấn đề và động não để giải quyết nó.

Trong kì học đó, cô ấy tham dự một cuộc thi thiết kế của lớp để lấy thêm tín chỉ. Sử dụng khả năng của bộ não đã giúp cô có một vũ đạo tuyệt vời khi còn làm hoạt náo viên, Mayer thiết kế một màn hình chờ máy tính với pháo hoa bắn lên tuyệt đẹp. Mayer về nhì trong lớp học có 300 sinh viên.

Thiết kế của cô ấy tốt tới mức giáo sư của môn học CS105 năm đó là Eric Roberts đã sử dụng nó để làm bài tập về nhà cho sinh viên của những năm học tiếp theo.

Roberts ấn tượng với hình ảnh pháo hoa của Mayer tới mức ông ấy đã mời Mayer và các sinh viên đứng đầu trong lớp về nhà mình dùng bữa tối. Vị giáo sư này sau đó trở thành người hướng dẫn của cô ấy, và thêm một lần nữa, Mayer lại có một mối liên hệ sâu sắc với giáo viên của mình.

Mayer cuối cùng cũng tìm ra ngành học mà mình luôn tìm kiếm.

tiểu sử marrisa mayer - 10
Giáo sư khoa học máy tính Eric Roberts tại Stanford

Cô lựa chọn theo học một chuyên ngành gọi là Symbolic System (ND: một chuyên ngành rất nổi tiếng của Stanford) – một tập hợp những môn học đã tạo ra cái đầu tuyệt vời giống như Zune Nguyen: ngôn ngữ học, triết học, tâm lí học nhận thức, và khoa học máy tính.

Có rất nhiều người từng học chuyên ngành Symbolic System tại Stanford sau đó rất thành công ở Silicon Valley. Ngoài Mayer còn có những cựu học sinh khác từ trường này như đồng sáng lập của LinkedIn Reid Hoffman; nguyên Phó chủ tịch cấp cao của iOS Software tại Apple, Scott Forstall; và đồng sáng lập của Instagram Mike Krieger.

Khả năng lãnh đạo và chỉ dẫn của một nhà sư phạm trong người Mayer tăng lên một cách rõ rệt khi cô hoàn thành môn triết học Philosophy 160A, môn học này lúc đó được coi là “môn học để loại bỏ các học sinh yếu” của chuyên ngành Symbolic System. (ND: những môn này gọi là các môn weed-out, thường là những môn rất khó)

Trong môn triết học Philosoly 160A, các học sinh được chia ra thành các nhóm có số lượng trên dưới 6 người, và mỗi nhóm sẽ được đưa một số bài tập để giải quyết. Nhóm của Mayer – giống với tất cả các nhóm khác – thường sẽ chỉ có thể hoàn thành các bài tập này một ngày trước hạn cuối cùng.

Vì vậy mà kì học đó ở Stanford, nhóm của Mayer toàn là cú đêm.

Mayer lúc đó ở cùng nhóm với Josh Elman, hiện tại là một nhà đầu tư mạo hiểm. Nhớ lại những ngày đó, Elman kể lại “đó là thời kì mà ai cũng chỉ muốn đập đầu vào tường.”

Anh ấy tả lại, “Mayer lúc đó thì lúc nào cũng ‘Nào, trở lại làm việc thôi mọi người, cùng hoàn thành nó nào’. Cô ấy luôn tập trung vào việc cùng chúng tôi tìm ra câu trả lời càng nhanh càng tốt.”

“Tôi luôn nghĩ rằng cô ấy là người thông minh nhất – và nghiêm túc nhất. Bạn luôn thấy hai điểm đó ở Mayer. Rất thông minh. Rất nghiêm túc.”

Việc tương tác trong nhóm cũng là một kiểu hình mẫu của Mayer. Thường thường thì cô ấy luôn chỉ huy mọi người – tổ chức và theo dõi các công việc của nhóm – nhưng ngoài những lúc đó thì lại có phần ngại ngùng và hơi ẩn dật.

Trong những năm tháng tiếp theo, chính sự đối lập trong tính cách này – Mayer sẵn sàng tỏ ra uy quyền và đòi hỏi theo cách mà một giáo viên muốn, nhưng lại đan xen sự ngại ngùng và miễn cưỡng mang tính cá nhân – sẽ khiến cho cô ấy gặp rất nhiều trở ngại.

Một bạn học cùng khóa với Mayer ở Stanford nói rằng tính ngại ngùng của Mayer “giống như một kiểu bảo thủ vậy.”

“Cô ấy sẽ hoàn thành công việc của mình và sau đó đi luôn. Trong khi những thành viên khác ở lại nói chuyện và ăn pizza, cô ấy ra khỏi đó vì đơn giản là đã hoàn thành xong công việc.”

Qủa vậy, Mayer dường như không có nhiều mối quan hệ xã hội trong trường đại học.

Một người bạn ở cùng phòng kí túc xá với cô ấy nói rằng Mayer luôn luôn “đi thẳng vào công việc” và “không khoái giao lưu mấy.”

“Cô ấy không phải người hay đi giao du và tạo các mối quan hệ trong khu kí túc xá. Dường như cô ấy luôn làm những điều nào đó quan trọng hơn là chit chat linh tinh với bạn bè.”

Lời giải thích đơn giản nhất cho thái độ của Mayer khi còn học ở Stanford, và cô ấy cũng đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần, là “ngại ngùng đến mức kì cục.”

Những năm học cuối ở Stanford, Mayer tham gia vào các nhóm với ít tương tác bên ngoài hơn, tạo cho cô ấy cảm giác dễ chịu và thân thiện hơn. Và với tư cách là một sinh viên lớp trên của chuyên ngành Symbolic System, cô ấy được chọn vào dạy các lớp dưới.

Và cô ấy làm mọi thứ tự nhiên như đã được sinh ra để dạy học vậy.

Giáo sư chuyên ngành Khoa học máy tính Eric Roberts, lúc này vẫn là người cố vấn cho Mayer, cũng chỉ dạy cho cô ấy về sư phạm. Ông ấy nói rằng Mayer “giỏi một cách không bình thường” và “cực kì hiệu quả.”

Sau khi Mayer dạy một khóa vào mùa xuân, Roberts làm một cuộc khảo sát ý kiến của các sinh viên. Kết quả thật đáng ngạc nhiên: các sinh viên rất yêu mến cô ấy – mặc dù có đôi lúc cô ấy “nói nhanh không đỡ được.”

Roberts sau đó gợi ý Mayer để cô ấy ở lại Stanford và dạy thêm một khóa vào mùa hè. Cô ấy đồng ý mà không hề do dự.

“Cô ấy yêu việc dạy học”, Roberts nói.

Tất nhiên rồi. Các sinh viên ở Stanford khi còn là bạn học với Mayer thì nói rằng cô ấy “rụt rè đến mức bảo thủ”, nhưng lại thay đổi quan điểm 180 độ khi cô ấy trở thành một giảng viên.

Mayer luôn vượt trội ở những năm cuối của đại học tại Stanford. Sau khi lấy được bằng cử nhân, cô ấy quyết định ở lại trường để hoàn thành bậc thạc sĩ, với chuyên ngành về Trí tuệ nhân tạo.

Khi khóa học thạc sĩ sắp kết thúc cũng là lúc những tin đồn về khả năng giảng dạy tuyệt vời của Mayer được nhiều người biết đến.

Và rồi cô ấy sẽ sớm phải đưa ra chọn lựa.

Cô ấy nên trở thành một giảng viên, và bắt đầu làm việc toàn thời gian với công việc mà dường như cô được sinh ra để làm.

Hoặc cô sẽ thử thách khả năng của bản thân mình trong một công ty nào đó trong ngành công nghệ.

Chấp nhận rủi ro 2% thành công với Goolge

Khi được người khác hỏi tại sao cô ấy lại gia nhập vào Google sau khi đã hoàn thành xong bậc thạc sĩ chuyên ngành Symbolic System tại Stanford, cô ấy thường kể cho họ nghe “Câu chuyện về Laura Beckman.” Đó là câu chuyện kể về con gái của giáo viên dạy piano của Mayer thời trung học, Joanne Beckman.

Mayer kể: “Laura bắt đầu chơi bóng chuyền khi mới gia nhập trung học dưới dạng tập sự. Khi kết thúc thời gian tập sự, cô ấy phải đưa ra một lựa chọn khó khăn: dự bị cho đội chính hoặc được chơi chính trong đội phụ của trường.”

“Hầu hết những ai khi đứng trước hai lựa chọn đó, họ đều quyết định mình sẽ tham gia vào đội phụ để được chơi bóng. Laura thì làm ngược lại, và cô ấy đã phải làm dự bị luôn cả một mùa đó.”

“Nhưng sau đó điều kì diệu đã xảy ra. Ở những năm cuối trung học, cô bắt đầu được chơi ở đội chính và chẳng mấy chốc đã trở thành thành viên chính thức của đội. Còn những người đã chọn chơi chính thức cho đội phụ của trường thì phải làm dự bị suốt những năm cuối trung học của họ.”

“Tôi nhớ có lần đã hỏi cô ấy: ‘Tại sao cô biết điều đó mà chọn dự bị cho đội chính?’”

“Laura trả lời: ‘Tôi chỉ nghĩ rằng nếu mình được chơi bóng với những người giỏi hơn mình mỗi ngày, tôi chắc chắn cũng sẽ trở nên giỏi hơn, mặc dù sẽ chẳng được chơi trong một trận đấu nào.’”

Điểm cốt lõi rút ra từ câu chuyện của Mayer là nếu chúng ta luôn ở trong một môi trường với những người giỏi hơn và được thử thách bản thân mình, chúng ta sẽ luôn có cơ hội phát triển.

“Tôi nhận ra rằng đến với Google là mình có thể được tương tác với những người giỏi nhất.”

Và đó là lí do chính yếu để Mayer đưa ra quyết định gia nhập Google của mình. Nhưng sự thật là Mayer suýt chút nữa đã để trượt mất cơ hội được gia nhập vào công ty này, nơi sẽ giúp cô một ngày nào đó trở thành một người phụ nữ quyền lực và giàu có.

Vào tối muộn một ngày thứ Sáu giữa tháng Tư ở năm cuối tại Stanford, Mayer ngồi trước màn hình vi tính, ăn pasta và đọc email.

Cô nhận được thư mời làm việc từ 12 công ty khác nhau, và cũng nghĩ rằng mình sẽ chả mất thêm thời gian để tìm thêm cơ hội ở một nơi nào khác.

Vì thế mà lúc đó, khi tự nhiên có thêm một email từ nhà tuyển dụng bật lên trong Hộp thư đến, cô ấy đưa tay với lấy phím Delete để xóa nó luôn.

Chỉ có điều là cô ấy ấn trượt.

Thay vì ấn phím Delete, cô ấn vào phím Space và email được mở ra.

Email có tựa đề: “Làm việc tại Google?”

Mayer đọc email đó và nhớ lại một cuộc nói chuyện của mình với giáo sư Eric Roberts, người vẫn làm cố vấn cho cô nhiều năm sau khóa học Khoa học máy tính đầu tiên của mình tại Stanford. Trong khóa học mùa thu trước đó, Roberts nghe Mayer trình bày về một Hệ thống gợi ý cô ấy mới xây dựng, và vị giáo sư này khuyên Mayer nên gặp gỡ và nói chuyện với hai chàng nghiên cứu sinh Ph.D mà ông biết vì họ cũng đang xây dựng một hệ thống tương tự. Hai anh chàng này tên là Sergey Brin và Larray Page.

tiểu sử marrisa mayer - 11
Larry Page và Sergey Brin

Mayer nhận ra rằng Google chính là công ty khởi nghiệp của hai chàng nghiên cứu sinh này. Tin tưởng vào lời gợi ý của giáo sư Roberts, cô ấn reply vào email mà cô suýt nữa đã xóa và muốn có một cuộc phỏng vấn.

Cô ấy được mời đến, và gặp mặt một kĩ sư tên là Craig Silverstein. Silverstein khiến cho Mayer ngỡ ngàng về sự thông minh của mình. Trong câu chuyện của Laura Beckman, Silverstein chính là một thành viên của đội chính.

Sau buổi đó Google gửi cho cô ấy một thư mời vào làm việc. Mayer chấp nhận lời mời này một cách rất nghiêm túc.

Ngoài Google thì Mayer còn dự phòng một phương án khác là công ty tư vấn McKinsey, công ty này có khách hàng là các công ty tại Thung lũng Silicon.

Google là một lựa chọn mạo hiểm hơn. Trước khi gia nhập Google lúc đó, cô đã thu thập một số dữ liệu và phân tích rằng Google chỉ có 2% để thành công.

Ngoài ra, một phần trong Mayer cảm thấy cái tên Google có phần gì đó hơi dị, và sợ sẽ khiến trở thành trò chế giễu trong gia đình mình.

Nhưng cô vẫn muốn chấp nhận rủi ro.

“Điều mấu chốt ở đây là,” Mayer nói, “tôi nhận ra rằng những gì mình có thể học ở Google, kể cả khi công ty có thất bại đi chăng nữa, nhiều hơn ở bất kì công ty nào khác sẽ mời tôi vào làm việc.”

Mười ba năm sau đó, Mayer đã làm việc tại Goolge.

Nguồn: BusinessInsider

Dịch: Hoan Hỉ

Về Hoan Hỉ 99 bài viết
Hoan là một nhân viên IT đang sống và làm việc tại Hà Nội. Cậu là một người yêu thích tìm hiểu công nghệ và có cuộc sống khá đơn giản. Cậu thích viết lách và xem phim trong thời gian rảnh rỗi.

3 Trackbacks / Pingbacks

  1. Tiểu sử Marrisa Mayer – P1 – Thú Vị Quanh Ta
  2. Tiểu sử Marrisa Mayer – P2 – Thú Vị Quanh Ta
  3. Tiểu sử Marrisa Mayer – P5 – Thú Vị Quanh Ta

Email của bạn sẽ được bảo mật.