Tiểu sử Marrisa Mayer – P5

tiểu sử marrisa mayer - 53

Mục lục:

tiểu sử marrisa mayer - 24

Vào buổi chiều thứ 2, ngày 16/7/2012, Giám đốc doanh thu của Yahoo Michael Barret đang đứng trước cửa hải quan tại sân bay JFK ở New York, chờ để lên chuyến bay tới Luân Đôn.

Đột nhiên, điện thoại của anh ta reo lên. Người gọi là một phóng viên. Cô ta nói: “Chúa ơi, sếp của anh sẽ là một người mới toanh đó. Anh nghĩ sao?”

Cô phóng viên này nói với Barret tin tức đang làm chấn động các mặt báo: Yahoo đã chính thức có CEO mới. Đó là Marissa Mayer của Google.

Barret vô cùng ngạc nhiên.

Anh ta cũng mới chỉ rời Google để gia nhập Yahoo chưa đầy một tháng trước đó.

tiểu sử marrisa mayer - 25
Michael Barret

Barret đang có một vị trí rất tốt tại Google. Anh ta chỉ rời Google vì được Chủ tịch hội đồng quản trị của Yahoo hứa chắc nịch rằng CEO tạm quyền lúc đó của Yahoo là Ross Levinsohn chắc chắn sẽ ngồi lên chiếc ghế đó một cách chính thức.

Barret không thể ngừng đặt cho mình câu hỏi: “Chuyện quái gì đã xảy ra?”


Câu chuyện về việc Marissa Mayer trở thành lãnh đạo cao nhất của Yahoo bắt đầu từ mùa hè năm 2011.

Đó là khi Dan Loeb, người điều hành một qũy đầu tư tên là ThirdPoint, nhận ra rằng anh ta sẽ kiếm được rất nhiều tiền bằng cách đầu tư vào Yahoo nếu có thể loại vài người ra khỏi Hội đồng quản trị và chọn ra một CEO theo ý mình.

Có 2 lí do mà Loeb tin rằng đầu tư vào Yahoo là một quyết định đúng đắn, kể cả khi Yahoo đã được quản lí bởi một đội ngũ quá tệ trong suốt một thập kỉ qua. Đầu tiên là mỗi tháng vẫn có trên dưới 700 triệu người truy cập vào Yahoo.com, kể cả khi công ty đã chẳng tạo ra bất kì một sản phẩm mới nào trong hàng năm trời.

Thứ hai là Yahoo đang có một khoản đầu tư vô cùng thông minh vào hai công ty Internet của Châu Á là Alibaba và Yahoo! Nhật Bản, và Loeb tin rằng đội ngũ quản lí của công ty chưa đánh giá được hết tầm quan trọng của các khoản đầu tư này.

Vì thế Loeb quyết định mua 5% cổ phần của Yahoo và bắt đầu một chiến dịch để loại bỏ CEO hiện tại cũng như vài người trong Hội đồng quản trị của công ty. Trong những lá thư gửi tới các cổ đông của mình, Loeb chỉ ra rằng đội ngũ quản lí của công ty trong một thập kỉ qua quá tệ hại, và phần lớn là lỗi của Hội đồng quản trị. Vì thế mà tháng 12 năm đó, Hội đồng quản trị của Yahoo đưa ra một quyết định nhằm “dỗ dành” Loeb là mời Chủ tịch của PayPal, Scott Thompson về làm CEO của công ty.

Loeb vẫn không hài lòng. Ngoài mặt, Loeb tỏ ra ủng hộ Thompson trong việc chọn lựa các thành viên mới trong Hội đồng quản trị. Nhưng một cách kín đáo, anh ta lại yêu cầu cố vấn mình vừa thuê về, nguyên chủ tịch của MTV Michael Wolf để bắt đầu tìm một người thay thế Thompson.

tiểu sử marrisa mayer - 26
Michael Wolf

Với nhiệm vụ trọng tâm này, vào tháng 1/2012, Loeb và Wolf bay tới San Francisco để tiến hành gặp mặt với một loạt ứng viên.

Vào một buổi sáng trong hành trình, Loeb và Wolf lái xe về phía nam để đi gặp và ăn sáng tại nhà của nhà đầu tư mạo hiểm Marc Andreessen. Ngoài việc nổi tiếng với vai trò là người đồng sáng lập Netscape, công ty viết ra trình duyệt web đầu tiên trên Internet, Andreessen còn sáng lập ra hai công ty công nghệ tỉ đô khác và một quỹ đầu tư rất thành công. Vào mùa đông năm 2012, Andreessen được coi là nhà thông thái tại Silicon Valley mà ai cũng muốn có lời khuyên.

tiểu sử marrisa mayer - 27
Michael Andreessen

Loeb và Wolf đưa ra đề nghị để Andreessen ngồi vào một ghế trong Hội đồng quản trị của Yahoo. Andreessen từ chối vì coi đó là hành động đối địch lại người sáng lập Yahoo cũng như đội ngũ quản lí hiện tại, nhưng anh ta rất thích thú nếu được nói chuyện về chiến lược của Yahoo.

Hai người đàn ông đến từ New York (ND: Loeb và Wolf) hỏi anh ta: Yahoo nên thuê ai, một người thiên về truyền thông hay một người thiên về sản phẩm?

Với “một người thiên về truyền thông”, họ nói rằng đó sẽ là một người có thể điều hành Yahoo gần giống với một công ty truyền hình hay một tờ báo, nhưng là hoạt động trên Internet. Người này phải có khả năng phát hiện ra các nội dung tuyệt vời, có thể đàm phán để mua lại các nội dung đó, sau đó có thể phân phối được chúng trên thị trường và cuối cùng phải có kĩ năng để bán quảng cáo trên các nội dung đó. CEO của CBS Les Moonves hay cựu giám đốc điều hành của News Corp Peter Chernin là hai trong số những người như vậy. Michael Eisner cũng nằm trong danh sách này khi anh ta đã bỏ ra 20 năm để biến Disney từ một phòng thu buồn ngủ thành một gã khổng lồ.

Với “một người thiên về sản phẩm”, Loeb và Wolf nói rằng đó sẽ là một người có thể tập hợp được một team các kĩ sư và nhà thiết kế để có thể tạo ra các phần mềm mà người dùng cảm thấy thích thú và thường xuyên sử dụng. Facebook CEO Mark Zuckerberg và CEO quá cố của Apple Steve Jobs là hai người được xếp vào nhóm này.

Có thể nói ngay từ những ngày đầu tiên, Yahoo đã không thể định nghĩa rõ ràng con đường mà mình muốn đi.

Liệu công ty có nên hoạt động giống như một công ty truyền thông – nơi mà luôn thu hút người dùng bằng cách tạo ra hay mua lại các nội dung số và phân phối qua trang chủ Yahoo.com? Hay sẽ trở thành một công ty chuyên tạo ra các sản phẩm – nơi phải tạo ra được các phần mềm Internet như bộ máy tìm kiếm, email, các công cụ đánh giá cổ phiếu hay lưu trữ ảnh trực tuyến?

Andreessen nói: Nếu các anh có cơ hội điều hành Yahoo, cách duy nhất để cứu nó là phải thuê được một người có thể tạo ra các sản phẩm tuyệt vời mang thương hiệu Yahoo.

Andreessen tiếp tục nói về sự khác nhau giữa một công ty công nghệ và một công ty “bình thường”. Anh ta nói đầu ra của một công ty bình thường là những sản phẩm của họ: ô tô, giày dép, bảo hiểm nhân thọ. Trong mắt mình, Andreessen cho rằng đầu ra của một công ty công nghệ là sự đổi mới và cách tân. Cho dù công ty có đang bán bất cứ thứ gì đi nữa, thì sản phẩm bán ra cũng sẽ phải thay đổi trong vòng năm năm nữa. Nếu công ty ngừng đổi mới, là lúc công ty sẽ chết.

Andreessen nói những nhà điều hành cấp cao tại Yahoo sẽ phải biết cách đi tiên phong và tạo ra một luồng sản phẩm mang tính cách mạng một cách đều đặn nếu muốn sống sót trong cuộc cạnh tranh tàn khốc với các công ty như Google, Facebook, Apple hay thậm chí với các công ty startup nhỏ bé khác tại Silicon Valley.

Loeb vẫn chưa thể thực hiện lời khuyên này của Andreessen.

Vào tháng 5/2012, Loeb cuối cùng cũng tìm ra cách để buộc Scott Thompson phải từ bỏ chiếc ghế CEO.

Qua tìm hiểu, Loeb phát hiện ra rằng Thompson từng tốt nghiệp tại trường cao đẳng Stonehill năm 1979 với tấm bằng cử nhân về kế toán – mà không phải là “cử nhân về kế toán và khoa học máy tính” mà Yahoo từng công bố trên website của công ty, và quan trọng hơn nữa là từ hồ sơ công bố của tổ chức SEC (Securities and Exchange Commission) đưa ra hồi tháng Tư.

Vào ngày 3/5, Loeb soạn thảo một lá thư bao gồm thông tin này, và gửi đến toàn bộ Hội đồng quản trị của Yahoo cũng như tổ chức SEC. Mười ngày sau đó, 13/5, Thompson từ chức với lí do sức khỏe.

tiểu sử marrisa mayer - 28
Scott Thompson

Hội đồng quản trị của Yahoo lúc đó cũng hoàn toàn đầu hàng. Trong một thỏa thuận pháp lí, các thành viên trong Hội đồng đã đồng ý với hầu hết các điều kiện mà Loeb muốn có từ mùa hè năm trước.

Năm thành viên từ chức ngay lập tức. Loeb và Wolf chiếm được ghế trong Hội đồng quản trị, và hơn hết là có được vị trí chủ tịch của hai Ủy ban rất quan trọng. Loeb ngồi vào chiếc ghế Chủ tịch Ủy ban giao dịch, đồng nghĩa với việc anh ta có quyền quyết định việc mua bán các thị phần quan trọng thuộc về hai công ty Châu Á của Yahoo. Wolf sẽ đứng đầu Ủy ban tìm kiếm nhân lực cấp cao, với nhiệm vụ đầu tiên là tìm một người ngồi vào chiếc ghế CEO còn trống.

Wolf đã nghĩ đến một vài người thuộc kiểu “thiên về sản phẩm” mà Andreessen gợi ý cho mình. Wolf thuê Giám đốc tuyển dụng của Spencer Stuart là Jim Citrin và đưa cho anh ta các yêu cầu về vị trí CEO mà Yahoo đang cần.

Tài liệu mà Wolf đưa cho Citrin miêu tả Yahoo đang cần thuê một người mà có thể “hiện đại hóa” trải nghiệm của người dùng các sản phẩm của Yahoo trên các thiết bị di động bằng cách xây dựng một văn hóa công ty để luôn thu hút được những “người sản xuất nội dung giỏi nhất, lập trình viên giỏi nhất, những người có thể cách tân sản phẩm giỏi nhất, những người tiếp thị và quảng cáo giỏi nhất, và những nhà quản lí giỏi nhất.” Tài liệu này nói Hội đồng quản trị muốn một người có thể “tạo dựng lại giá trị, thương hiệu cũng như tầm ảnh hưởng của Yahoo trong thế giới công nghệ hiện đại” và có khả năng xây dựng các mối quan hệ với những công ty như “Microsoft, Apple, Facebook và Amazon.”

Vào cuộc họp đầu tiên của Citrin với Hội đồng quản trị vào ngày 21/5/2012, anh ta nói với các thành viên trong Hội đồng rằng chỉ có một vài người trong ngành có thể thỏa mãn được các yêu cầu mà tài liệu của Wolf đưa ra. Citrin nói những người này là những điều hành cấp cao trong các công ty như Amazon, Apple và Google. Anh ta khẳng định rằng rất khó để Yahoo có thể thuê được bất kì ai trong số họ.

Các thành viên trong Hội đồng sau đó đưa ra danh sách các ứng cử viên mà Citrin có thể xem xét tiếp cận.

Mặc dù là người có thiên hướng về “truyền thông” hơn là “sản phẩm”, người có khả năng nhất trong số các giám đốc lúc đó là Ross Levinsohn sau đó đã trở thành CEO tạm quyền của công ty khi Thompson từ chức.

Levinsohn, người điều hành văn phòng của Yahoo tại Santa Monica, là CEO kiểu mẫu của một công ty giải trí bên bờ tây. Anh ta sẽ hướng về phía camera khi biết mình đang bị chụp ảnh. Anh ta có một nụ cười rộng. Tóc luôn được chải ngược về phía sau. Vest là sự lựa chọn số một. Anh ta trông rất bảnh trai trong những chiếc áo vest lông cừu có khóa mà Allen & Co. dùng để tặng các ông trùm truyền thông tại các buổi hội thảo ở Sun Valley.

Levinsohn gia nhập Yahoo vào tháng 10/2010 dưới cương vị là Phó chủ tịch cấp cao chịu trách nhiệm thị trường Châu Mỹ. Levinsohn đã gây ấn tượng mạnh với các cổ đông của Yahoo trong cuộc họp hàng năm vào năm 2011 về bài thuyết trình của mình. Lúc đó anh ta đã trình bày tầm nhìn của mình về việc biến Yahoo trở thành “công ty truyền thông kĩ thuật số đầu tiên trên thế giới.” Có lẽ sau bài thuyết trình đó anh ta đã chấm dứt mối băn khoăn của rất nhiều người về việc Yahoo nên đi theo hướng nào – “truyền thông” hay “sản phẩm”. Dưới con mắt của rất nhiều nhà điều hành trong công ty, Levinsohn dường như hiểu được giá trị cốt lõi của Yahoo và đã sẵn sàng kế hoạch để thúc đẩy giá trị ấy.

Trong danh các ứng cử viên còn có Nikesh Arora, giám đốc điều hành mảng kinh doanh của Google; Eddy Cue, Phó chủ tịch cấp cao mảng Phần mềm và Dịch vụ Internet của Apple; và Jason Kilar, lúc đó là CEO của website về mảng dịch vụ TV Hulu.

tiểu sử marrisa mayer - 29
Eddy Cue

Hội đồng quản trị cũng yêu cầu Citrin liên lạc với Marissa Mayer.

Citrin tỏ ra thận trọng với lựa chọn này bởi vì anh ta nghĩ Mayer có lẽ sẽ mãi mãi là người của Google dựa trên những đóng góp của cô ấy với công ty này.

Rất nhiều thành viên khác cũng tỏ vẻ nghi ngờ về khả năng lãnh đạo của Mayer trong một tập đoàn cổ phần lớn. Họ đưa ra các câu hỏi như: Cô ấy đã bao giờ quản lí một bảng cân đối chi tiêu hay chưa? Có phải cô ta mới bị giáng chức ngay năm vừa rồi hay không?

Citrin nói dù sao đi nữa anh ta vẫn sẽ gọi cho Mayer.

Vào giữa tháng 6/2012, Marissa Mayer đang ngồi trên một chiếc máy báy, suy nghĩ và chuẩn bị. Vào thứ Hai của tuần đó, cô ấy nhận được một cuộc gọi từ Jim Citrin, lúc đó đang ngồi với Michael Wolf.

Anh ấy hỏi liệu Mayer có muốn nói chuyện với Wolf không? Cô ấy trả lời Có.

Lúc này Mayer đang ngồi trên chiếc máy bay chở cô tới nhà của Wolf tại Manhattan, New York để ăn tối với Wolf, Citrin và ba thành viên Hội đồng quản trị khác của Yahoo: David Kenny, John Hayes, và Thomas McInerney.

Sau 13 năm gắn bó với Google, đây là lần đầu tiên cô thực sự thấy mình có cảm giác muốn đi khỏi công ty này.

Dường như cả thế giới đều biết rằng hai năm trước đó là khoảng thời gian Mayer bị thất sủng tại Google. Nhưng với cô ấy, mặc dù thời gian này có thể ít được biết đến hơn 11 năm đầu tiên, đó là hai năm với đầy thử thách và thú vị hơn rất nhiều với cô.

Trong mảng “Geo/Local”, cô ấy điều hành những hoạt động lớn hơn rất nhiều so với những gì mà cô ấy phải làm trước đó.

Mỗi khi Wolf hay bất kì thành viên Hội đồng quản trị nào khác hỏi về việc bị “thất sủng” trong bữa tối đó, Mayer chỉ ra rằng thay vì việc chỉ quản lí khoảng 250 quản lí sản phẩm trong mảng tìm kiếm, cô ấy có cơ hội giám sát một nhóm nhà quản lí với số lượng và đang dạng hơn rất nhiều – 1100 người làm trong các mảng kĩ thuật, thiết kế, tiếp thị và bán hàng. Mayer nói với những ai đang đặt câu hỏi rằng cô ấy đang phải giám sát khoảng hơn 6000 nhà thầu.

Cô ấy đưa ra những con số thú vị khi chỉ ra rằng với tỉ lệ nhân viên làm trong mảng “Geo/Local” so với tổng số lượng nhân viên của công ty, cô ấy đang quản lí khoảng 20-25% số lượng nhân sự của Google.

Những thử thách trong mảng kinh doanh mà cô ấy phải giải quyết cũng đa dạng như về mặt con người mà cô đang quản lí.

Vào tháng 9/2011, Mayer mua lại Zagat với giá 125 triệu đô. Đó không phải là một thương vụ mà một người bị “thất sủng” có thể thực hiện được. Thương vụ này lớn thứ 10 trong số các vụ mua bán của Google. Hơn thế nữa, việc tích hợp Zagat vào bộ máy tìm kiếm của Google sẽ báo hiệu cho một sự thay đổi lớn trong triết lí hoạt động của công ty.

Trước đó, công ty rất kiên định trong việc từ chối sở hữu hoặc tạo ra các nội dung có thể hiện ra trong các kết quả tìm kiếm. Bộ máy tìm kiếm chỉ làm một việc duy nhất là đánh chỉ mục những gì mà người ta đã tạo ra trên Internet.

Nhưng sau khi Mayer gia nhập mảng Geo năm 2010, cô phát hiện ra rằng con người không giỏi trong việc thu thập các dữ liệu liên quan tới địa lí và đưa lên mạng bằng việc người ta vẫn tạo ra các website. Đó là lúc cô ấy quyết định Google phải bắt đầu sở hữu các nội dung của riêng nó. Sếp của Mayer, lúc này là Hubber, và Larry Page ủng hộ cô trong quyết định này cũng như việc thay đổi triết lí hoạt động của công ty, và bây giờ Google đang có rất nhiều nội dung để cung cấp cho các yêu cầu tìm kiếm dựa trên vị trí địa lí – một yêu cầu tìm kiếm rất hay được thực hiện trên thiết bị di động, và là một thứ sớm trở thành tương lai của Internet.

Kể cả khi Mayer đang ở trên chiếc máy bay ngày hôm đó, cô ấy vẫn đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc giúp Google đẩy lùi những đối thủ nặng kí nhất trong cuộc đua về thị phần di động là Apple. Hàng tháng trước đó, cô để ý rằng Apple đã bắt đầu mua những công ty làm trong lĩnh vực làm bản đồ kĩ thuật số. Rồi những giám đốc nhân sự của Apple cũng bắt đầu tiếp cận với những nhân viên làm trong lĩnh vực này của Google.

Hiển nhiên là lúc đó Apple đang hướng đến một thứ gì đó rất lớn. Mayer mặc dù không biết – và Apple sẽ không công bố điều gì cho đến khi nó được hoàn thành – nhưng cô đã đoán được kế hoạch của Apple trong việc loại bỏ Google Maps khỏi iPhone và thay thế bằng sản phẩm Apple Maps do chính hãng tự làm. Mayer bắt đầu chống lại các thư mời làm việc từ Apple dành cho nhân viên của cô bằng cách cho họ thứ họ thực sự muốn. Đôi lúc là được tăng lương. Đôi lúc là sự độc lập. Đôi lúc là được lên mặt báo. Đôi lúc là được làm nhiều việc hơn, có nhiều trách nhiệm hơn. Cô ấy biết nhân viên của mình muốn gì. Cuối cùng không ai trong số họ bỏ việc tại Google để sang Apple. Lúc đó, Mayer đã bắt đầu cùng nhóm của mình phát triển một ứng dụng Google Maps mới cho điện thoại iPhone. Cô chắc chắn rằng ứng dụng này sẽ đánh bại bất cứ thứ gì mà nhân viên Apple có thể làm ra.

Mayer biết rằng việc cô bị chuyển công tác được nhiều người xem là một bước thụt lùi trong sự nghiệp của mình tại Google – đặc biệt là với cánh báo chí. Nhưng trong chuyến bay tới New York ngày hôm đó, Marissa Mayer biết rằng những gì cô đã làm trong công việc hai năm vừa qua giúp cô học hỏi hơn rất nhiều những gì mà cô đã học được trong công việc của mình 11 năm trước đó.

Và giờ cô đã sẵn sàng để tiếp nhận một công việc còn lớn hơn nữa.

Vào buổi tối ngày 24/6, Mayer tới căn hộ hiện đại của Wolf tại Fifth Avenue. Một bữa tối thân mật đã được chuẩn bị.

Trong suốt cuộc gặp, Mayer đưa ra một bản kế hoạch chi tiết đến ngạc nhiên để có thể tái cơ cấu toàn bộ văn hóa, bộ máy quản lí cũng như danh sách các sản phẩm của Yahoo.

Sau khi Mayer rời đi, một thành viên trong Hội đồng quản trị nói với Citrin: “Đó chính là CEO tiếp theo của Yahoo.” Tất cả mọi người đều đồng ý rằng Wolf nên giữ liên lạc với cô ấy.

Một vị giám đốc để ý và nhận ra một điều khá buồn cười, nhưng quyết định giữ lại cho riêng mình. Hôm đó Wolf chiêu đãi mọi người một chai rượu khá đắt đỏ, nhưng Mayer không hề uống một chút nào. Có thể cô ấy quá hồi hộp.

Wolf muốn thuê Mayer, còn những người khác thì sao?

Sau bữa tối hôm đó, Wolf, Chủ tịch Ủy ban tìm kiếm nhân sự cấp cao của Yahoo, đã quyết định rằng Marissa Mayer sẽ là CEO tiếp theo của công ty.

Với kinh nghiệm của mình trong việc điều hành các sản phẩm cốt lõi của Google như Search, Google Maps, và Gmail, cô ấy chính là hình mẫu của một CEO cần phải có tính đột phá, cách tân và hướng-sản-phẩm mà nhà thông thái Marc Andreessen đã nói với anh ta hồi tháng Một.

Nhưng Wolf, cùng với những đồng minh trong Hội đồng quản trị ủng hộ Mayer gặp phải một vấn đề.

Vào khoảng giữa tháng Sáu, những thành viên khác trong Hội đồng quản trị đã quyết định rằng CEO tạm quyền Ross Levinsohn sẽ chính thức ngồi lên chiếc ghế này.

Khi Thompson từ chức vào hồi giữa tháng Năm, và Levinsohn lên làm CEO tạm quyền, vị Chủ tịch Hội đồng quản trị mới của Yahoo là Fred Amoroso đã kéo Levinsohn sang một bên và nói rằng anh ta hãy cứ điều hành Yahoo như thể là mình đã là CEO của công ty. Sau cuộc nói chuyện đó, Levinsohn gửi một lời nhắn tới tất cả nhân viên của Yahoo. Anh ấy viết, “Tôi đang bừng bừng khí thế, và hi vọng các bạn cũng vậy. Tôi tin tưởng vào thứ mà chúng ta đang làm. Chúng ta có đội ngũ vô cùng tài năng, sức mạnh không thể so sánh trong những lĩnh vực trọng tâm, và quan trọng nhất, tôi nhìn thấy niềm tự hào màu tím ở khắp mọi nơi. Hãy cùng tiến về phía trước cùng với lòng tin tưởng và sự tự tin tuyệt đối.

tiểu sử marrisa mayer - 30
Ross Levinsohn và Katie Couric

Levinsohn chớp lấy cơ hội của mình rất nhanh, và chỉ đến cuối tháng Sáu – mới chỉ vài tuần sau khi lên nắm quyền – anh ta đã đạt được rất nhiều thứ. Anh ấy đã chốt xong một thương vụ với Facebook về các bằng sáng chế. Anh ta nhanh chóng tuyển được rất nhiều nhà điều hành tài năng về Yahoo, bao gồm cả điều hành cấp cao mảng quảng cáo của Google, Michael Barret. Levinsohn cùng với chuyên gia đàm phán số một của mình, Jim Heckman, đã đạt được rất nhiều thỏa thuận với các đối tác cung cấp nội dung chỉ trong vòng vài tuần, bao gồm một thỏa thuận cung cấp nhạc theo yêu cầu với Spotify. Levinsohn và Heckman lúc đó cũng đang tập trung vào các thương vụ rất lớn khác với Microsoft, Google và cả một công ty rất có tiềm năng chuyên về công nghệ quảng cáo tại New York là AppNexus.

Khi mà Levinsohn làm việc cật lực để có thể ngồi lên chiếc ghế CEO chính thức, Hội đồng quản trị của Yahoo cũng bắt đầu nhận được áp lực rất lớn từ ngành công nghệ trong việc chính thức giao cho anh ta công việc này. Các đồng minh của Levinsohn trong lĩnh vực truyền thông, quảng cáo, và giải trí liên tục viết thư cho các thành viên trong Hội đồng quản trị của Yahoo để khuyến nghị về việc này.

CEO LinkedIn Jeff Weiner cùng với đồng sáng lập Reid Hoffman, cũng là một nhà đầu tư mạo hiểm còn nhiệt tình ủng hộ Levinsohn công khai trong hội thảo All Things Digital của tờ báo The Wall Street Journal và nói rằng Levinsohn là người không thể phù hợp hơn với Yahoo vào lúc này.

tiểu sử marrisa mayer - 31
CEO LinkedIn Jeff Weiner và đồng sáng lập Reid Hoffman

Sau vài tuần chưa thấy thông báo về chức vụ CEO cho vị CEO tạm quyền, thậm chí đến Marc Andreessen còn viết một lá thư cho Loeb nói rằng có lẽ Yahoo nên để Levinsohn chính thức ngồi lên chiếc ghế này và đi theo hướng của một công ty truyền thông, vì có lẽ sẽ rất khó để có thể kiếm được một CEO theo “hướng sản phẩm” xuất sắc cho Yahoo, và sẽ rất có hại cho công ty nếu tình trạng này còn chưa chấm dứt.

Cùng lúc đó, một phóng viên của All Things D là Kara Swisher – người trong những năm qua luôn đưa những tin sốt dẻo về Yahoo nhờ có mối quan hệ tốt đẹp với các thành viên Hội đồng quản trị – cũng tỏ ra ủng hộ việc công ty nên thuê Levinsohn. Cô ta nói lí do duy nhất để Hội đồng quản trị chưa đưa ra quyết định chính thức đối với Levinsohn là bởi vì họ đang tìm một “CEO kỳ lân – một người không hề tồn tại mà chỉ có trong các giấc mơ.”

Trong khoảng thời gian đầu tháng Bảy, nhiều thành viên trong Hội đồng đã có quyết định cho riêng mình. Họ muốn Levinsohn ngồi lên chiếc ghế CEO chính thức.

Những cuộc phỏng vấn bí mật

Vào sáng thứ Hai, ngày 11/7/2012, một chiếc xe buýt nhỏ đỗ vào sảnh của khách sạn Four Seasons tại phía đông Palo Alto, California; đó là một tòa nhà với mặt ngoài được bao phủ hoàn toàn bằng kính nằm ngay mặt đường cao tốc. Sau khi chiếc xe dừng hẳn, có khoảng một tá các nhà điều hành tuổi trung niên bắt đầu bước lên.

tiểu sử marrisa mayer - 32
Khách sạn Four Seasons tại Palo Alto

Những người này là các thành viên trong Hội đồng quản trị của Yahoo, và khi họ bước lên xe, họ không hề biết nó sẽ chở họ tới đâu. Đích đến của họ là một bí mật, bởi vì những người này – những người sẽ sớm phải ngồi lại cùng nhau để quyết định số phận của Yahoo – không hề tin tưởng lẫn nhau.

Ngày hôm đó, Hội đồng quản trị sẽ tiến hành phỏng vấn lần cuối cùng bốn ứng cử viên cho chiếc ghế CEO của Yahoo.

Ủy ban tìm kiếm nhân sự cấp cao cho rằng nếu toàn bộ thành viên trong Hội đồng quản trị đều biết địa điểm phỏng vấn cuối cùng nằm ở đâu, một trong số họ sẽ làm lộ thông tin này cho nhà báo của All Things D là Kara Swisher. Cô nhà báo chuyên ăn mặc quần áo giống phi công với giọng nói mạnh mẽ này đã tiết lộ rất nhiều thông tin về các vụ sa thải, tuyển dụng và thâu tóm của Yahoo trước cả khi chúng xảy ra. Những thành viên mới trong Hội đồng tin rằng một hoặc vài thành viên cũ của Hội đồng vẫn tiết lộ tin tức của Yahoo cho nhà báo này và quyết định sẽ không cho cô ta thêm tin tức gì nữa.

Sáu ngày trước đó, Swisher đã viết một bài báo tiết lộ chính xác rằng công ty đang xem xét mời CEO của Hulu là Jason Kilar về nắm quyền. Bài báo này làm cho mối quan hệ giữa Kilar và các công ty mẹ của Hulu là Disney và News Corporation, và sau đó anh này đã phải thẳng thừng từ chối Yahoo – khiến cho Hội đồng quản trị mất đi một ứng cử viên sáng giá. Một vài thành viên trong Hội đồng nghĩ rằng Swisher làm thế để gián tiếp giúp Levinsohn tiến gần hơn tới chiếc ghế CEO. (Swisher đã phản đối lại điều này và dù sao thì cũng không có chứng cứ gì để chứng minh điều đó cả.)

David Kenny cũng là một trong những ứng cử viên yêu cầu được giữ bí mật. Mùa thu trước đó, trước khi Yahoo thuê Scott Thompson, Kenny đã có một cuộc phỏng vấn cho vị trí CEO tại Sunnyvale. Sau đó nhiều thông tin về cuộc gặp này bị rò rỉ khiến cho Kenny phải từ chức chủ tịch tại Akamai. Sự nghiệp của Kenny cũng không gặp vấn đề gì khi sau đó anh ta cũng được thuê làm CEO của The Weather Channel – nhưng chắc chắn rằng Kenny không hề muốn điều này xảy ra với bất cứ ai.

Các thành viên Hội đồng quản trị được chiếc xe đưa đi một quãng đường dài đúng 5 dặm – đi dọc theo phía nam đường University, tiếp tục đi về phía nam trên đường 101, ra khỏi đường cao tốc tại Oregon Expressway, và tiếp tục đi vào phố Page Mill.

Sau khoảng 10 – 15 phút, chiếc xe dừng lại tại một khu tổ hợp, tất cả mọi người cùng xuống ở đó.

tiểu sử marrisa mayer - 33
Địa điểm bí mật diễn ra buổi phỏng vấn

Họ đi vào văn phòng của một công ty luật thuộc ThirdPoint là Gibson Dunn. Địa điểm này được chính Jim Citrin chọn. Anh ta cũng là người thuê chiếc xe buýt. Citrin cũng cho người thuê một chiếc xe đến đón Levinsohn. Levinsohn cũng không biết mình đang được đưa đi đâu. Và anh ta cũng không biết danh sách những ứng viên được phỏng vấn hôm đó là ai.

Levinsohn vào đầu tiên. Anh ta trình bày kế hoạch của mình. Đây cũng là kế hoạch mà Hội đồng quản trị cũng đã biết rất rõ. Levinsohn muốn đưa Yahoo ra khỏi mảng kinh doanh “sản phẩm”, nơi mà công ty đang phải cạnh tranh khốc liệt với Google, Microsoft và Facebook – và tập trung vào mảng kinh doanh nội dung và truyền thông. Levinsohn biết rằng vài thành viên trong Hội đồng quản trị sẽ lo lắng khi anh ta quyết định sa thải rất nhiều kĩ sư cũng như chuyên viên phát triển sản phẩm của công ty, nên đã trình bày rất kĩ rằng mình đã giành rất nhiều thời gian bàn bạc việc này với Giám đốc quản lí sản phẩm Sashi Seth và nhóm của anh ấy.

Levinsohn cảm thấy có thứ gì đó rất lạ trong không khí của cuộc họp. Anh ta đã nói chuyện với Loeb rất nhiều lần. Anh ta nói: “Các vị biết tôi đang ở đâu. Các vị biết rõ tôi đang làm những gì.”

Sau đó, Jim Citrin nói rằng Levinsohn đã làm rất tốt. Levinsohn được chỉ điểm rằng nếu Hội đồng quản trị quyết định công ty sẽ đi theo hướng “truyền thông”, thì chiếc ghế CEO là của anh ấy.

Levinsohn ra ngoài.

Sau một khoảng thời gian đủ lâu để chắc chắn rằng hai người họ không nhìn thấy nhau, Mayer đi đến cùng địa điểm đó bằng một chiếc limo.

Tất cả những ai biết rõ về thời thơ ấu, quá trình học tập cũng như sự nghiệp của cô ấy sẽ đoán được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Mayer tiến vào trong phòng và làm kinh ngạc tất cả những ai có trong đó.

Cô ấy miêu tả việc mình biết quá rõ Yahoo và các sản phẩm của công ty ra sao. Cô trình bày về việc các sản phẩm của Yahoo sẽ chuyển mình thế nào dưới sự lãnh đạo của mình. Bài trình bày của Mayer đưa ra nhiều thông tin chi tiết đến mức khó tin về mảng kinh doanh tìm kiếm của Yahoo, các phân tích về người dùng cùng nhiều loại dữ liệu khác. Cô đưa ra các giải pháp để thay đổi văn hóa của Yahoo như tạo ra cơ cấu thông suốt, thêm nhiều chế độ cũng như nhiệm vụ. Cô cũng trình bày các điểm yếu của bản thân, và giải thích làm thế nào để có thể vượt qua những điểm yếu đó – như bằng cách thuê người đã có sẵn những kĩ năng mà cô chưa có.

Khi Mayer kết thúc bài trình bày, Jim Citrin nói rằng anh ta sẽ gọi cho cô ấy biết quyết định của Hội đồng vào lúc 8h tối.

Mayer rời đi.

Nhưng các thành viên trong Hội đồng quản trị vẫn chưa thể thống nhất quyết định của mình.

Một số người phản đối việc thuê Mayer. Họ nói rằng cô chưa có đủ kinh nghiệm quản lí một tập đoàn. Một vài người tỏ ra ưu tiên Levinsohn hơn vì cho rằng anh ta là một người mà ThirdPoint dễ điều khiển hơn. Họ nghĩ đó là lí do mà một trong những văn phòng của ThirdPoint đã được chọn làm địa điểm bí mật cho cuộc phỏng vấn này.

Những thành viên phản đối việc thuê Mayer ngoài người to tiếng nhất là Amoroso, còn có Brad Smith và David Kenny. Họ cho rằng chiến lược đưa Yahoo thành một công ty chuyên về “truyền thông” của Levinsohn tốt hơn chiến lược của Mayer để biến Yahoo thành một công ty chuyên về “sản phẩm”.

tiểu sử marrisa mayer - 34
Brad Smith lo ngại rằng Mayer còn thiếu rất nhiều kinh nghiệm quản lí một công ty

Họ nói rằng Mayer có thể đem đến nhiều hi vọng – cô ấy có thể tạo ra những sản phẩm tầm cỡ như Facebook, Google Maps hay Twitter – nhưng Levinsohn là một lựa chọn an toàn hơn, và có khả năng tạo ra lợi nhuận nhiều hơn.

Loeb, người đã từng tạo ra một cuộc “tắm máu” để chiếm lấy một ghế trong Hội đồng quản trị, và tất nhiên là người mà lá phiếu có sức nặng nhất, không quan tâm đến chuyện Mayer là một lựa chọn “được ăn cả, ngã về không.” Quan điểm của anh ta là chỉ riêng lợi nhuận từ việc bán các cổ phần từ hai công ty Châu Á mà Yahoo đang nắm cũng đã tạo ra cho công ty một “mức sàn” đủ để có thể đánh cược với ván bài “liều ăn nhiều” mà Mayer đã trình bày.

8h tối hôm đó, tại bữa tiệc ở bên kia thành phố, Mayer không thể ngừng việc kiểm tra tin nhắn điện thoại.

9h45 tối, vẫn chưa có tin gì từ Hội đồng quản trị. Cô ra dấu cho chồng mình là Zachary Bogue rằng mình muốn rời khỏi bữa tiệc.

Cuối cùng, sau những tranh luận không hồi kết, các thành viên ủng hộ việc chọn Mayer đưa ra một giải pháp. Liệu họ có thể đưa Mayer ngồi lên chiếc ghế CEO và trả một núi tiền cho Levinsohn để anh ta trở thành Giám đốc điều hành của cô? Bằng cách này, Mayer vẫn sẽ có thể theo đuổi mục tiêu đưa Yahoo trở thành một công ty chuyên về “sản phẩm” và Levinsohn vẫn có thể điều hành mảng bán hàng để đàm phán các thương vụ với các công ty truyền thông khác.

Họ tổ chức một cuộc bỏ phiếu không chính thức. Những người theo phe ủng hộ Mayer chiếm đa số, phe còn lại bao gồm Amoroso và một vài người khác.

Mọi chuyện ngã ngũ. Lúc này họ tổ chức một cuộc bỏ phiếu chính thức để đưa ra kết quả.

Lần bỏ phiếu này là để nhất trí về việc Marissa Mayer sẽ trở thành CEO kế tiếp của Yahoo.

Lúc này, Mayer và Bogue chuẩn bị rời bữa tiệc tối. Trong khi họ bắt đầu tạm biệt bạn bè, điện thoại của Mayer rung lên. Đó là Citrin. Cô ấy đưa nó vào hộp thư thoại.

Citrin nói: “Marissa à… Cười lên đi 😀 Vì chúng tôi cũng đang cười. Gọi cho tôi càng sớm càng tốt nhé.”

tiểu sử marrisa mayer - 35
Jim Citrin

Khi Hội đồng quản trị liên lạc lại để gửi cho Mayer lời mời chính thức, cô không đồng ý ngay lập tức. Đầu tiên cô có vài tin muốn chia sẻ.

Cô đã có bầu 5 tháng. Đó là lí do tại sao cô không uống một ngụm rượu nào trong cuộc gặp tại nhà của Michael Wolf tháng trước.

Lời mời vẫn có hiệu lực. Sau ba ngày đàm phán với Wolf, cô ấy đồng ý nhận việc.

Vào buổi sáng sau hôm Mayer nhận được tin thoại từ Citrin, Levinsohn vẫn chưa biết rằng số phận của mình đã được định đoạt. Anh ta tham dự một cuộc họp khác và trình bày lại kế hoạch của mình một lần nữa cho Hội đồng quản trị – lúc này với các giám đốc điều hành của mình ở đó để bổ sung các chi tiết.

Anh ấy thức dậy buổi sáng hôm đó và vẫn tự tin rằng mình sẽ nhận được công việc này. Nhưng đó chính là cuộc họp mà Loeb đã bỏ ra ngoài và vào nhà vệ sinh vào giữa chừng và Wolf cùng Wilson lên tiếng chỉ trích cũng như đặt ra các câu hỏi về những thương vụ mà Heckman đang đàm phán với Google, Microsoft và những công ty khác.

Khi bay tới Sun Valley để tham dự buổi hội thảo do Allen & Co. tổ chức cuối tuần đó, Levinsohn đã chắc chắn rằng mình sẽ không thể trở thành CEO của Yahoo, anh ta chỉ thắc mắc rằng mình đã thua dưới tay ai. Vào tối chủ nhật, anh ta nhận được thông báo rằng ngày hôm trước, Hội đồng quản trị cũng đã phỏng vấn Marissa Mayer. Khi nghe thấy tên cô ấy, Levinsohn biết là mọi chuyện đã an bài.

Sáng thứ hai, Levinsohn tới văn phòng. Trong tuần đó Yahoo phải báo cáo doanh thu quý II của công ty, và anh ta vẫn làm việc với đội của CFO Tim Morse để chuẩn bị một vài chú ý trong cuộc họp với các nhà phân tích. Levinsohn liên tục dặn dò các nhân viên, “Đừng viết nó cho tôi, hãy viết nó cho CEO ấy. Bản báo cáo nên càng chung chung càng tốt.”

Sau khi làm xong, anh ta trở về văn phòng mình để chuẩn bị đón nhận tin xấu. Anh ta đã rất muốn có công việc này. Anh ta đã chiến đấu hết sức mình vì nó. Và anh ta đã làm rất tốt.

Cuối cùng, Fred Amoroso tiến vào và gửi thông báo chính thức cho Levinsohn.

tiểu sử marrisa mayer - 36
Fred Amoroso

Trong lúc đó, đang trên chuyến bay vừa rời New York để tới Luân Đôn, Michael Barret cũng tham dự vào một cuộc họp cùng với các điều hành cấp cao khác.

Amoroso bắt đầu giải thích.

Ông ta nói, “Chúng tôi yêu Ross. Chúng tôi cám ơn Ross. Chúng tôi muốn anh ta ở lại. Chúng tôi không hề mong đợi người như Marissa, nhưng khi cô ấy xuất hiện, tất cả mọi người đều bị ấn tượng.”

“Đây là một quyết định rất khó khăn. Và mặc dù không có gì phải bàn cãi là Ross đang làm rất tốt công việc của mình, Marissa lại đưa ra được một tầm nhìn ở một cấp độ hoàn toàn mới cho công ty mà chúng tôi không thể bỏ qua.”

Nguồn: BusinessInsider

Dịch: Hoan Hỉ

Về Hoan Hỉ 99 bài viết
Hoan là một nhân viên IT đang sống và làm việc tại Hà Nội. Cậu là một người yêu thích tìm hiểu công nghệ và có cuộc sống khá đơn giản. Cậu thích viết lách và xem phim trong thời gian rảnh rỗi.

2 Trackbacks / Pingbacks

  1. Tiểu sử Marrisa Mayer – P3 – Thú Vị Quanh Ta
  2. Tiểu sử Marrisa Mayer – P4 – Thú Vị Quanh Ta

Email của bạn sẽ được bảo mật.