Tiểu sử Marrisa Mayer – P6

tiểu sử marrisa mayer - 50
Mayer và Karp

Mục lục: 

tiểu sử marrisa mayer - 37

Vào hôm thứ Ba, ngày 17/7/2012, David Filo đang đứng trước của trụ sở Yahoo tại Sunnyvale, California. Anh ta trông rất háo hức.

Filo là một kĩ sư khá giản dị và khiên tốn. Anh vẫn làm việc trong một góc văn phòng. Và anh cũng chính là người đồng sáng lập của Yahoo.

Năm 2012, Filo vẫn đang sở hữu 6 phần trăm cổ phần của Yahoo và chính là cổ đông cá nhân lớn nhất của công ty. Theo thống kê của tạp chí Forbes, chỉ có 959 người trên thế giới có nhiều tiền hơn Filo.

Và lí do mà Filo đang đứng trước của văn phòng Yahoo là để đợi Marissa Mayer và để thả một tấm thảm tím dài biểu tượng của công ty dưới chân cô ấy.

tiểu sử marrisa mayer - 38
David Filo chào đón Marissa Mayer

Yahoo chuẩn bị đón tiếp vị cứu tinh của mình. Nhưng rất nhiều thử thách cũng đang đợi cô.

Website của Yahoo đang càng ngày càng có ít lượt truy cập hơn. Ứng dụng trên điện thoại của công ty cũng chẳng được người dùng quan tâm mấy.

Trong nhiều năm trời, những nhà điều hành cũng như kĩ sư tài năng bậc nhất của Yahoo đều rời bỏ công ty để sang đầu quân cho những đối thủ có tốc độ phát triển nhanh hơn như Google hay Facebook. Những người ở lại bắt đầu có xu hướng đến sớm về muộn, hoặc chỉ làm việc tại nhà. Mayer cần phải thay đổi văn hóa này của Yahoo.

Mayer bước vào văn phòng công ty ngày hôm đó với cái bụng bầu đã 7 tháng. Những đồng nghiệp mới của cô tại công ty thắc mắc không biết cô ấy sẽ làm gì để vừa tiếp nhận một nhiệm vụ to lớn trước mắt trong khi cũng sắp phải đón đứa con đầu lòng.

Sự náo nhiệt diễn ra khắp nơi trong văn phòng. Một nhân viên lâu năm của Yahoo còn tạo ra một tấm poster tương tự như tấm mà Shepard Fairey tạo ra trong chiến dịch bầu cử của Barrack Obama năm 2008 nhưng với hình của Mayer trên đó. Ở bên dưới tấm poster in duy nhất một từ được in hoa tất cả các chữ cái: “HOPE”.

tiểu sử marrisa mayer - 39
“HOPE”

Ngay khi đến nơi, việc đầu tiên mà Mayer làm là có cuộc gặp với một nhóm người mà có vẻ không vui mấy với sự kiện này – các nhà điều hành của Yahoo, một vài người trong số họ mới được thăng chức nhờ công của Ross Levinsohn.

Levinsohn lúc này đã từ chối để nhận chức Giám đốc điều hành cho Mayer mặc cho Amoroso hết lời yêu cầu cùng với một gói đền bù kếch xù. Từ khi nhận chức CEO tạm quyền vào tháng Năm, Levinsohn đã cảnh báo Hội đồng quản trị rằng nếu anh ta không được ngồi lên chiếc ghế này một cách chính thức, anh ta sẽ đi làm CEO tại một nơi khác.

Kể cả khi Levinsohn có bất kì ý định nào trong việc thay đổi quyết định của mình, những ý định đó cũng bị bóp nghẹt ngay trong cuộc gặp đầu tiên với Mayer.

Ngay khi biết rằng Mayer sẽ trở thành CEO kế tiếp của Yahoo, anh ấy lên máy bay bay thẳng về Los Angeles. Khi Mayer nói muốn gặp mặt, anh ta đồng ý bay về Sunnyvale. Nhưng khi có mặt vào thời gian đã được định trước, trợ lí của Mayer nói rằng cô ấy sẽ đến muộn một chút.

Levinsohn nói với người trợ lí, “Văn phòng của tôi ở dưới ba tầng, tôi sẽ chờ ở đó.”

Người trợ lí đáp lại một cách hoảng hốt: “Ông phải đợi ở đây”

Cô này muốn Levinsohn đợi ở đó để trong trường hợp Mayer xong việc và quay trở lại, anh ta sẽ có mặt luôn ở đó.

Levinsohn nói, “Không có đâu”, và đi mất.

Cũng không mất nhiều thời gian để Levinsohn quyết định đi luôn ra khỏi tòa nhà.

Levinsohn quyết định rằng việc anh ta ở lại cũng sẽ không tốt đẹp gì. Anh ấy có thể mường tượng ra điều gì sắp xảy đến: Yahoo sẽ trở thành một nơi tồn tại hai thế lực, người của anh ta và người của Mayer. Cuộc chiến “truyền thông” chống lại “sản phẩm” sẽ kéo dài mãi, và chắc chắn là sẽ vô cùng xấu xí.

Lúc này, các điều hành của Yahoo bắt đầu bước vào văn phòng mới của Mayer – đó là văn phòng mà Fred Amoroso sử dụng trước đó.

Đó là lần đầu tiên rất nhiều người trong số họ gặp trực tiếp Mayer, và hi vọng rằng người phụ nữ mà họ sắp phải đối diện giống với những gì mà mình đã được đọc trên các tạp chí hay tại các buổi hội thảo chiếu trên TV – một người có phần lôi cuốn và ấm áp.

Nhưng họ đã nhầm.

Từng người từng người một bước vào phòng và ngồi vào phía bên kia bàn đối diện với Mayer. Ngay lập tức, cô đưa ra hàng loạt câu hỏi. “Anh đã từng học ở đâu?” “Anh từ đâu tới?” “Nhiệm vụ trong công ty của anh là gì?” vân vân…

Trong khi các điều hành cấp cao này trả lời, Mayer ghi chú bằng bút và giấy, cắm cúi và chả mấy khi nhìn lên.

“Nó giống như kiểu bạn bị gọi lên văn phòng của hiệu trưởng”, một trong những nhà điều hành đã trải qua cuộc gặp giới thiệu này với Mayer kể lại.

“Chúng tôi tưởng gặp cuộc gặp đó có vài phần giống kiểu ‘Các bạn đang phải trải qua những gì? Các bạn cảm thấy thế nào? Tôi rất xin lỗi về chuyện của Ross. Chúng tôi yêu anh ấy. Chúng tôi muốn giữ anh ấy lại. Mặc dù trên thực tế anh ấy không ở lại nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng gì tới các bạn cả.’”

“Không hề tồn tại kể cả một chút lòng thương hại nào cả. Thậm chí cô ấy còn không hỏi những câu như ‘Anh muốn đi hay ở?’ Mà là ‘Tôi cho rằng anh sẽ ở lại. Nếu muốn rời công ty thì hãy cho tôi biết.’”

“Không hề có thời gian cho những câu chuyện phiếm hay cảm xúc cá nhân. Mọi thứ cứ diễn ra như kiểu bum, bum, bum ấy.”

“Hầu hết mọi người sau khi ra khỏi cuộc gặp đó đều nói chung một câu ‘Má ơi!’”

Có một quản lí của Yahoo bước vào cuộc gặp giới thiệu này của Mayer và sếp anh ta. Sếp anh này hỏi Mayer “Cô có muốn gặp mấy người tôi mới kêu đến không?”

Mayer nhìn vào họ.

“Không”

Sự thật là Mayer mà các nhân viên của Yahoo ngồi đối diện hôm đó không phải là Mayer mà họ biết qua các phương tiện truyền thông. Đó là một Mayer khi còn đang theo học tại Stanford theo lời kể của Josh Elman, một bạn học cùng lớp của cô.

Cũng giống như khi còn đi học 20 năm về trước, Mayer lúc này ở Yahoo không phải là để quan hệ xã giao. Trong một buổi họp trước đó, Mayer đã nói rằng Yahoo sẽ thất bại – và phải đóng cửa – trong vòng vài năm tới nếu công ty không sớm trở lại là chính mình. Cô nói với một nhóm các nhà điều hành rằng Yahoo đang đi quá chậm trong sự cải cách và đổi mới, và văn hóa của công ty thì đã không còn đâu vào đâu nữa.

Cô ấy ở đó để cứu lấy Yahoo, và sẽ có rất nhiều việc phải làm. Và sẽ không bao giờ có đủ thời gian.

Một vài nhà điều hành cảm thấy rất khó để kết nối với Mayer. Cũng giống như một vài người bạn học Stanford nghĩ rằng tính ngại ngùng của cô ấy giống như một kiểu bảo thủ, một vài đồng nghiệp mới tại Yahoo nghĩ rằng thái độ “chỉ làm việc” của cô ấy giống như việc mình bị xúc phạm đến bản thân.

Đối với những người đang trực tiếp làm ra các sản phẩm của Yahoo vào lúc đó, các cuộc họp diễn ra thậm chí còn căng thẳng hơn.

Một người thiết kế hoặc một quản lí sản phẩm sẽ bị Mayer liên tục tấn công với hàng loạt các câu hỏi.

Việc đó đã được nghiên cứu như thế nào?

Phương pháp nghiên cứu là gì?

Hãy chứng minh cho tôi cách lập luận bạn đưa ra để làm điều đó.

Một trong những người phải tham dự vào các buổi họp này của Mayer kể lại, “Đối với rất nhiều người, nó thật đáng sợ bởi vì mọi thứ quá căng thẳng.”

Cuộc họp then chốt nhất với Mayer trong những ngày làm việc đầu tiên tại Yahoo có lẽ là với chuyên gia đàm phán của Levinsohn, Jim Heckman.

Cô ấy phải tìm hiểu một cách chính xác Heckman đang đàm phán những gì với các đối thủ của Yahoo. Cô phải quyết định xem có nên tiếp tục theo đuổi những thương vụ này không hay sẽ hủy toàn bộ. Rộng hơn nữa, Mayer cần phải nắm rõ được hướng đi mà Heckman và Levinsohn đang dẫn dắt con thuyền Yahoo, và quyết định xem có nên tiếp tục đi theo hay không.

Có lẽ trong lịch sử ngành kinh doanh, chưa có một cuộc gặp nào mà lại có sự khác biệt giữa hai con người đến vậy. Họ đối lập hoàn toàn về cá tính, phong cách và sự ưu tiên.

tiểu sử marrisa mayer - 40
Tính cách của Marissa Mayer và Jim Heckman hoàn toàn trái ngược nhau

Mayer chú trọng đến chi tiết đến từng pixel của một tấm ảnh. Cô hơi ngại ngùng. Cô rất cẩn thận. Cô rất táo bạo nhưng không hề liều lĩnh. Cô có hơi chút duy tâm về con người. Cô có thể trả 60 ngàn đô chỉ để gặp một nhà thiết kế, nhưng lại chỉ mặc những thiết kế rất đơn giản của anh ta.

Jim Heckman thì rất mạnh mẽ. Anh ta có thói quen hay liếc mắt trong khi nói chuyện. Anh ta chuyên đàm phán các thương vụ. Anh ta sẽ sử dụng tên riêng của bạn. Anh ta hay dùng những câu nói của danh hài Daniel Tosh. Anh ta không quan tâm tới số lượng nhân viên; mà quan tâm tới những điểm mấu chốt. Có lần, Yahoo tổ chức tiệc trên một chiếc du thuyền trong lễ hội Cannes Lions tại Pháp, Heckman đem bạn gái đến trong khi cô ta không thèm mặc áo ngực, khiến cho buổi tiệc càng thêm nhiều tiếng reo hò và la hét.

Heckman gặp Mayer ngay trong những ngày đầu cô đến Yahoo. Heckman trình bày kế hoạch mà mình và Levinsohn đã đặt ra trong năm vừa qua. Nếu được thực hiện, kế hoạch này sẽ thay đổi hoàn toàn triết lí kinh doanh của Yahoo.

Yahoo kiếm tiền chủ yếu bằng cách bán quảng cáo. Heckman và Levinsohn tin rằng Yahoo đang dùng quá nhiều tiền bạc vào việc phát minh ra các công nghệ quảng cáo cho phép Yahoo thu phí quảng cáo cao hơn. Anh ta nghĩ rằng Google, Microsoft hay AppNexus đã đi quá xa trong công nghệ quảng cáo trực tuyến, và Yahoo tốt hơn hết là trở thành đối tác của một trong những công ty này và loại bỏ những người đang làm trong mảng quảng cáo của công ty.

Heckman nói với Mayer rằng việc kết hợp với một công ty đối tác kiểu này sẽ giúp cho tiền thu về từ quảng cáo của Yahoo sẽ tăng lên ngay lập tức.

Hơn nữa, bằng việc sa thải rất nhiều nhân viên làm trong mảng này, Yahoo sẽ tiết kiệm thêm được rất nhiều tiền để có thể mua các video chất lượng cao từ các xưởng phim Hollywood. Anh ta lập luận rằng các nhà quảng cáo sẽ sẵn sàng trả nhiều tiền quảng cáo hơn nếu Yahoo có những nội dung chất lượng hơn. Anh ta nói phí quảng cáo cho 1000 lượt tương tác có thể tăng từ 2 đô la lên 20 đô la.

Trong tầm nhìn của Heckman, Yahoo.com giống như là một công ty truyền hình cáp với một lượng lớn người dùng sẵn có chứ không phải là một công ty chuyên sản xuất các sản phẩm công nghệ.

Heckman cũng nói rằng mình đang đàm phán với điều hành cấp cao của Google là Henrique De Castro để bắt đầu sử dụng các công nghệ quảng cáo của Google thay vì của Yahoo.

Heckman nói phương pháp này cũng có thể sử dụng cho các mảng kinh doanh cấp 2, 3, 4 của Yahoo. Anh ta lấy ví dụ về việc Boeing đã để cho General Electric, Rolls-Royce, và Pratt-Whitney sản xuất các động cơ máy bay của hãng.

Anh ta nói cho Mayer rằng mình cũng đang đàm phán một thương vụ với CEO của Microsoft Steve Ballmer để đổi mảng công nghệ tìm kiếm của công ty – bao gồm toàn bộ hạ tầng và các bằng sáng chế – với trang web truyền thông trực tuyến của công ty này là MSN.com cùng với một khoản tiền mặt lớn được trả trong nhiều năm.

Heckman nói toàn bộ kế hoạch này sẽ cho phép Yahoo hoạt động trơn tru chỉ với 4000 nhân viên thay vì 15000 người cùng với hàng ngàn nhà thầu khác như hiện tại. Anh ta nói EBITDA của Yahoo (EBITDA – Doanh thu trước khi tính các chi phí như thuế, lạm phát, …) sẽ tăng lên 50% nếu như Mayer quyết định chốt các thương vụ này.

Mayer vẫn nghe và ghi chú như thường lệ.

Trong vòng 24 giờ, Mayer thông báo cho Heckman rằng cô sẽ hủy bỏ toàn bộ các thương vụ mà anh ta đang theo đuổi, và rằng Yahoo không cần sự phục vụ của anh ta nữa.

Heckman bay tới Ibiza, Tây Ban Nha cho kì nghỉ 30 ngày.

Mayer bắt đầu tuyển những người mà cô muốn và cảm thấy phù hợp.

Khôi hài là một trong những vụ tuyển dụng đình đám nhất mà Mayer đã làm trong vài tháng đầu tại Yahoo là chiêu mộ điều hành của Google mà Jim Heckman đã đàm phán trước đó là Henrique De Castro.

Mayer đưa De Castro lên làm COO của Yahoo, và đồng ý trả anh ta 62 triệu đô trong vòng bốn năm, chưa bao gồm quyền chọn cổ phiếu hàng năm.

Điều này làm cho Michael Barret vô cùng ngạc nhiên, người mà đã được Ross Levinsohn thuê về để điều hành mảng bán hàng của Yahoo. Mặc dù được Levinsohn thuê về, Barret rất cố gắng để khiến mọi thứ trôi chảy với Mayer.

Khi Barret nghe thấy những tin đồn về việc Mayer sẽ thuê người khác về để thay thế mình, anh ta đến gặp Mayer để nói rõ mọi chuyện nhưng Mayer nói rằng sẽ không thuê ai về để quản lí anh ta, và tất nhiên là không phải Henrique De Castro. Cô thậm chí còn gợi ý rằng có thể đặt Barret lên chiếc ghế COO.

Sau đó Barret đọc một bài báo trên AllThingsD.com nói rằng De Castro đã được tuyển.

Mặc dù cảm thấy bị tổn thương, nhưng vẫn rất lịch sự, Barret gọi cho Mayer định bụng chúc mừng cô ấy về vụ tuyển mộ vừa rồi. Anh ta cũng muốn nói chuyện về kế hoạch nghỉ việc của mình.

Trợ lí của Mayer trả lời điện thoại.

Cô này nói, “Marissa lúc này đang bận. Tôi chắc chắn rằng cô ấy sẽ rất vui khi biết ông gọi. Ông muốn tôi bảo cô ấy gọi lại không?”

Barret nói muốn.

Mayer sau đó gọi lại khi anh ta đang ăn tối tại San Francisco.

Khi nhận điện thoại, anh ta hi vọng Mayer sẽ bắt đầu cuộc nói chuyện bằng một lời xin lỗi vì vụ tuyển dụng vừa rồi.

Nhưng tất cả những gì mà Mayer nói là, “Anh gọi tôi à?”

Rất ngạc nhiên vì không rõ là Mayer cố tình hay thực sự không biết về lí do anh ta đã gọi điện, Barret nói, “À, tôi chỉ muốn chúc mừng cô về chuyện của Henrique. Anh ta thực sự là một người rất giỏi.”

Mayer trả lời, “Tôi không thể tiết lộ cho ai khác là mình đang tuyển anh ấy. Tôi không nghĩ là anh nên suy nghĩ nhiều về chuyện này.”

“Tôi không hề nghĩ ngợi gì cả,” anh ta nói

Hai người họ không bao giờ nói chuyện lại, và sau đó Barret rời Yahoo với một gói đền bù trị giá nhiều triệu đô la.

Danh tiếng của De Castro rất nổi bật đối với các cựu đồng nghiệp của mình trong mảng kinh doanh quảng cáo tại Goolge. Tất cả mọi người đều biết anh ta rất sắc bén và hiệu quả. Nhưng De Castro lại có một giọng nói khá nặng, thường bị xem là hơi khoa trương, và thích nói chuyện kiểu cách ngôn. Phát ngôn viên Dos Equis đặt cho anh ta biệt danh là “Người đàn ông thú vị nhất thế giới.”

tiểu sử marrisa mayer - 41
Henrique De Castro

Vụ tuyển dụng quan trọng tiếp theo của Mayer cũng gây khá nhiều tranh cãi là nhà đầu tư cổ phần tư nhân dài hạn Jacqueline Reses.

Mặc dù Reses không hề có chút kinh nghiệm nào trong lĩnh vực nhân sự, Mayer đưa cô ta lên làm điều hành mảng này của công ty. Mayer tuyển Reses vì kế hoạch của cô để nâng cao năng lực của nhân viên tại Yahoo là mua lại các công ty khởi nghiệp thất bại với một số tiền nhỏ.

Mayer tin rằng Reses là chuyên gia số một trong lĩnh vực tìm ra những thương vụ như vậy. Và cô ấy đã làm rất tốt. Trong năm đầu tiên dưới sự điều hành của Mayer, Yahoo đã mua lại 20 công ty khởi nghiệp.

tiểu sử marrisa mayer - 42
Jackie Reses

Reses, một người khá thô lỗ và luôn đi thẳng vào vấn đề trước mắt, còn ở đó để phục vụ một mục đích khác của Mayer: kẻ hành hình. Vào tháng 12/2012, Reses gọi cho Michael Katz, một nhà điều hành của Yahoo tại New York, và nói rằng muốn uống với anh ta một ly tại nhà hàng Mexico tên là Dos Caminos. Hôm đó là chủ nhật, và Katz đang tiệc tùng trong ngày thứ hai của lễ hội Hanukkah, nhưng nghĩ rằng Reses chỉ gọi cho mình vào thời điểm này khi có chuyện gì đó quan trọng. Sau khi uống đúng 1 ly, Reses sa thải anh ta – người chỉ vài tuần sau đó sẽ nhận được một gói tiền thưởng hàng triệu đô. Anh này sau đó đã khởi kiện.

Mayer thay thế Giám đốc bộ phận tiếp thị của Yahoo là Mollie Spillman và tháng Tám – khi Spillman đang trong kì nghỉ. CMO mới là Kathy Savitt – một người khá lôi cuốn, đã từng sáng lập một công ty năm 2009 sau khi tổ chức các chiến dịch cho công ty American Eagle Outfitters – một gã khổng lồ trong mảng quần áo cho giới trẻ.

Sau khi hoàn tất thương vụ bán một số cổ phần của Alibaba mà Yahoo sở hữu lại cho Alibaba và kiếm về cho Yahoo gần 8 tỉ đô, CFO Tim Morse rời công ty vào cuối tháng 9/2012. Mayer thuê Ken Goldman để trám vào vị trí này.

Mayer giữ lại một số thành viên trong nhóm cũ của Levinsohn trong năm đầu tiên của mình tại Yahoo. Mickie Rosen, người điều hành mảng truyền thông ở lại tới tháng 7/2013.

Sau tất cả, trở thành một người mẹ

Ngày 30/9/2012, Mayer sinh một cậu con trai kháu khỉnh. Trong suốt nhiều tuần liền, Mayer và Bogue chỉ gọi con mình là “BBBB”, viết tắt của “Big Baby Boy Bogue.” Cuối cùng họ đặt tên con mình là Macallister.

tiểu sử marrisa mayer - 43
Mayer và “BBBB”

Việc Mayer có bầu nhận được rất nhiều sự quan tâm từ giới truyền thông, phụ nữ trên khắp thế giới cũng như rất nhiều đồng nghiệp của cô tại Yahoo. Họ tò mò muốn biết cô làm thế nào để vừa chăm sóc một đứa con mới sinh và vừa điều hành một công ty cổ phần nhiều tỉ đô.

Mayer khiến cho phần nuôi dạy trẻ trở nên vô cùng dễ dàng.

Cô chỉ nghỉ thai sản đúng 2 tuần. Sau đó, đúng hai tháng sau khi sinh, Mayer nói với đám đông trong một hội thảo dành cho phụ nữ trong giới kinh doanh: “Chăm sóc trẻ dễ dàng hơn nhiều so với những gì mà người ta hay kể.”

Những gì mà Mayer không nói ra, đó là nhờ vào sự giàu có cũng như quyền lực tối cao của mình tại Yahoo, cô đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Tại nhà, cô thuê một nhân viên chăm sóc toàn thời gian. Tại Yahoo, cô cho phá một bức tường trong văn phòng của mình và xây dựng luôn một nhà trẻ trong đó, để cho Macallister và người trông trẻ có thể đến văn phòng cùng cô mỗi ngày.

Câu nói của Mayer làm mất lòng khá nhiều phụ nữ. Lisa Belkin của tờ The Huffington Post viết một lá thư mở cho Mayer trong đó có đoạn, “Marissa Mayer thân mến… Việc đặt ‘đứa trẻ’ và ‘dễ dàng’ trong cùng một câu khiến cho cô trở thành một người mẹ mà tôi không thấy có thiện cảm lắm.”

Rất nhiều phụ nữ khác cũng tỏ ra bất bình với Mayer khi vào mùa xuân năm 2013, cô cấm luôn việc nhân viên làm việc từ nhà. Làm việc từ nhà là một cách thuận tiện để rất nhiều người trong số họ có thể duy trì sự nghiệp sau khi sinh con. Tại sao Mayer lại đi ngược lại lập trường này?

Mayer không hề đưa ra lời giải thích nào cho việc này. Cô ấy chỉ muốn nhìn thấy nhiều nhân viên làm việc hơn tại văn phòng của Yahoo. Mặc dù cũng đứng lên đấu tranh cho môi trường làm việc của phụ nữ, Mayer nói rằng mình không phải là một người “đấu tranh vì nữ quyền”. Cô nói rằng cô không quan tâm tới giới tính.

Mayer rất hay mất tích

Vào khoảng giữa mùa thu năm 2012, những điều hành báo cáo trực tiếp cho Mayer bắt đầu trở nên vô cùng thân thiết, và sự nhiệt huyết trong nhân viên của công ty được tăng lên một cách rõ ràng.

Đây là hệ quả của hàng loạt các biện pháp thay đổi văn hóa mà Mayer mang đến cho Yahoo ngay trong những ngày đầu cô lên nắm quyền.

Cô muốn tạo ra một môi trường dồi dào năng lượng và hiệu quả của Google những ngày đầu tiên, nơi mà cô có thể vui vẻ làm việc 100 giờ một tuần.

Cô bắt đầu miễn phí thức ăn cho nhân viên và ăn trưa ngay lại khu vực căng tin của nhân viên. Cô phá bỏ các bức tường ngăn cách khu làm việc. Cô tham gia vào email với các nhân viên cấp thấp. Cô cấm luôn BlackBerry và cấp những chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất cho toàn bộ nhân viên. Cô tạo ra một diễn đàn nơi nhân viên có thể vào đó nêu ra những vấn đề và đồng thời gợi ý các giải pháp. Khu vực gửi xe luôn trống trơn từ trước 10 giờ sáng và sau 4 giờ chiều thì nay tự nhiên luôn chật ních xe từ 8 giờ sáng tới 6 giờ 30 chiều.

Vào mỗi thứ Sáu, Mayer sẽ chủ trì một cuộc họp mà cô gọi nó là “FYI” (ND: For Your Information – Những thông tin bạn nên biết). Tất cả nhân viên Yahoo đều được mời. Cô trình bày những kế hoạch của mình giành cho công ty, những thành công của tuần đó, và trả lời câu hỏi từ mọi người.

Mayer lại tỏa sáng. Cô ấy như được trở lại thời còn học ở Stanford, nơi cô dạy các học sinh mới những kiến thức mình vừa mới được học năm vừa rồi.

“Nếu bạn tham dự một buổi họp vào thứ Sáu, bạn sẽ nghĩ ngay đến cuộc họp hàng năm của Berkshire Hathaway,” một điều hành kể lại.

“Trong khi cô ấy nói thì chúng tôi quan sát mọi người từ xa. Bạn có thể nhìn thấy sự say sưa trong mắt họ. Họ trông giống như những đứa trẻ đang yêu vậy. Thật không thể tin được.”

“Cô ấy như một vị thần. 50 hàng ghế đầu tiên chật ních các nhóm kĩ sư và họ không ngừng kêu tên cô ấy. Rõ ràng là đang tồn tại một luồng gió mới trong nhiệt huyết cũng như sự tự hào của tất cả mọi người.”

Chỉ sau vài tuần, tinh thần và năng suất của nhân viên công ty tăng lên cao chưa từng thấy trong suốt một thập kỉ.

Chỉ có một điều duy nhất mà các điều hành cấp cao hay phàn nàn về Mayer: Dường như cô ấy chưa bao giờ có mặt khi họ cần cô. Cô ấy đang làm gì trong những thời gian đó?

Mayer yêu cầu nhân viên trên toàn thế giới phải tham dự vào cuộc gọi, vì thế mà các điều hành từ New York, nơi lúc đó là 6 giờ chiều, và cả Châu Âu, nơi đang là giữa đêm cũng phải tham gia.

Nhưng Mayer lại luôn tham gia cuộc gọi muộn 45 phút. Nhiều cuộc gọi muộn đến mức mà những điều hành của Yahoo tại Châu Âu vẫn chưa họp xong lúc 3 giờ sáng giờ địa phương.

Một cựu đồng nghiệp tại Google nói có lẽ thói quen giờ cao su này là Mayer có được sau 13 năm làm tại Google.

“Eric, Larry và Page luôn luôn đến muộn khiến cho tất cả mọi người trong công ty cũng đến muộn. Họ đến muộn, khiến cho bạn cũng đến muộn. Rồi các buổi họp sau cũng bắt đầu muộn và kết thúc muộn. Và rồi dần dần toàn bộ nhân viên của buổi họp đó sẽ đến muộn. Dần dần kéo theo cả bộ máy của công ty. Marissa Mayer lúc nào cũng đến muộn à? À đúng rồi. Nhưng đó chẳng qua là đặc điểm cố hữu của toàn công ty.”

Thói quen “giờ cao su” của Mayer chắc chắn là rất khó chịu. Nhưng vào khoảng đầu mùa thu năm 2012, nhân viên của cô đã bắt đầu quen với việc này. Trên thực tế là họ còn cảm thấy mừng khi cô ấy đến muộn, bởi vì dù sao thì cô cũng không bỏ luôn cuộc họp.

Mayer có khoảng 25 người báo cáo trực tiếp cho cô trong năm đầu tiên tại Yahoo. Trên lí thuyết, cô ấy có thể nắm được báo cáo của từng người dựa vào các cuộc họp tổ chức với họ hàng tuần. Nhưng trên thực tế, do quá bận nên hàng tuần liền có thể sẽ không có cuộc họp nào diễn ra.

Trong một thời gian dài, mỗi thành viên trong nhóm 25 người này đều nghĩ rằng Mayer đang lựa chọn họ. Những người gia nhập Yahoo trước cô đều nghĩ rằng đây là dấu hiệu cô sẽ sa thải họ sớm. Những người mà Mayer mới tuyển vào công ty, bao gồm Reses và Savitt, thậm chí còn thắc mắc nhiều hơn. Tại sao tuyển vào rồi lại định sa thải?

tiểu sử marrisa mayer - 44
Kathy Savitt thắc mắc hay bị Mayer “bỏ rơi”

Nhưng sau đó, trong một lần phải chờ dài cổ tới mãi 3 giờ chiều một hôm thứ Hai, một cuộc nói chuyện đã giải thích tất cả.

Một điều hành hỏi người kia: “Cô ấy lại hủy cuộc họp riêng với anh à?”

Người thứ 3 nhảy vào: “Chúa ơi, cô ấy cũng hay làm thế với cậu à?”

Cuối cùng là ai cũng biết Mayer vẫn rất hay hủy họp với tất cả mọi người.

“Ai cũng nghĩ rằng họ là người duy nhất bị hủy các cuộc họp. Nhưng cuối cùng họ nhận ra là không phải vậy.” một người hay phải tham dự vào các cuộc họp này kể lại.

Vấn đề với việc Mayer hay bỏ các cuộc họp được đặt trước là ngoài cách đó ra thì không còn cách nào khác để gặp cô ấy.

“Đó là cách duy nhất bạn có thể liên lạc với cô ấy. Không nhiều có cơ hội để bạn tự nhiên gặp được cô ấy hay nghĩ rằng cô ấy sẽ nhớ đến buổi họp với bạn. Có được một chút thời gian của cô ấy quả thực là điều không thể.”

Một người hay bị Mayer hủy họp nghĩ lại: “Có thể tôi không phải là cô, nhưng tôi đang điều hành một mảng kinh doanh khổng lồ của cô. Tôi có hàng nghìn người báo cáo trực tiếp cho mình. Và xác suất mà tôi lỡ mất buổi họp với cấp dưới của mình là 0.”

“Đầu tiên là tôi không hề lỡ các buổi họp này. Có thể nó xảy ra một lần một năm vì một lí do bất khả kháng nào đó. Nhưng sau đó tôi sẽ cầm lấy điện thoại, gọi cho họ, nói xin lỗi và tôi sẽ dành thời gian cho họ vào lần kế tiếp. Tôi sẽ không bao giờ bắt họ phải chờ quá 5 phút đồng hồ bởi vì tôi biết họ có nhiều việc rất quan trọng phải làm. Và họ cũng là con người.”

Trong những cuộc họp với nhân viên này, Mayer dành rất ít thời gian cho một số chủ đề nhất định – đặc biệt là những cuộc họp có liên quan đến doanh thu, công nghệ quảng cáo và phân phối.

Mayer chỉ tham gia khoảng ba cuộc họp một tuần, và rất nhanh chóng để nhận ra những chủ đề mà cô muốn thảo luận: bất cứ thứ gì liên quan tới sản phẩm. Nếu Reses muốn nói về việc tuyển dụng qua việc thâu tóm một công ty nào đó để đem về các nhân viên giỏi cho Yahoo, Mayer sẽ ưu tiên việc đó. Nếu có cuộc họp nào đó liên quan tới việc hợp tác với Apple để phát triển một ứng dụng thời tiết nào đó, chắc chắn cô ấy sẽ có mặt.

Nhưng chắc chắn là có một lí do cho thói quen “giờ cao su” của Mayer, cho việc cô ấy hay bỏ họp, hay cô luôn ưu tiên các cuộc họp thảo luận về sản phẩm của công ty.

Trước khi gia nhập Yahoo, Mayer quyết định rằng rất nhiều vấn đề của công ty có thể được quy lại về một vấn đề duy nhất: tất cả những sản phẩm mà Yahoo đang làm đều không tốt. Trong tháng đầu tiên làm việc, Mayer lên kế hoạch để cho việc này không thể tái diễn thêm một lần nào nữa.

Việc này sẽ ngốn hàng tấn thời gian. Hãy thử tưởng tượng một con đập nước với đầy những lỗ hổng, và Mayer đang cố gắng để bịt chúng lại bằng tất cả những ngón tay ngón chân mà cô có.

“Người phụ nữ này là ai và cô ta đang cố gắng nói điều gì?”

Một tuần sau khi Mayer gia nhập Yahoo, một nhân viên của Yahoo chụp một tấm hình của tấm poster với hình của Mayer và chữ HOPE trên đó đang được treo trên tường và gửi nó cho một nhân viên Google tên là Hunter Walk.

Walk post tấm hình đó lên Twitter và ngay sau đó tấm poster đã trở thành một câu chuyện trên báo chí.

Một trong những cấp dưới của Mayer tại Google, Katie Jacobs Stanton, lúc đó là Phó chủ tịch của Twitter nhìn thấy tweet đó và hồi âm bằng một tweet khác trên tường của cô: “Tôi hi vọng nó đã qua kiểm duyệt giao diện :)”

Trò đùa của Stanton là để nhại lại yêu cầu nổi tiếng của Mayer trong việc cô phải kiểm duyệt tất cả giao diện của tất cả các sản phẩm Web của Google dành cho người dùng suốt từ năm 2005 tới 2010 trước khi cô bị loại ra khỏi nhóm điều hành cấp cao của Google Search.

Stanton gợi ý rằng Mayer mà cô đã từng biết, đã từng một thời là cấp dưới, sẽ sớm có sự quản lí chặt chẽ toàn bộ Yahoo, đặc biệt là toàn bộ những sản phẩm của Yahoo dành cho người dùng.

Stanton đã đúng.

Ngay sau khi lên nắm quyền điều hành Yahoo, việc đầu tiên mà Mayer làm là khảo sát và đánh giá toàn bộ những gì Yahoo đang làm mà cộng đồng người dùng Internet có thể nhìn thấy, và bắt đầu kiểm soát chúng.

Điều này áp dụng cho tất cả các mảng của Yahoo, bao gồm cả quan hệ công chúng. Trong suốt mùa thu, vào tất cả các tuần, tất cả thành viên trong nhóm PR của Yahoo sẽ phải điền vào một form lớn bao gồm tên của tất cả các nhà báo mà họ muốn nói chuyện cũng như mục đích của buổi nói chuyện là gì. Đơn này sau đó sẽ được gửi cho trưởng bộ phận PR, Anne Espiritu. Espiritu sau đó sẽ gửi đơn này cho Mayer. Mayer, sau đó sẽ kiểm duyệt và chấp thuận hoặc từ chối các cuộc gọi hoặc email và gửi lại cho cấp dưới.

Nếu các thành viên trong nhóm PR có bất kì phàn nàn gì, họ có thể nói trực tiếp với Espiritu trong giờ hành chính.

Nhóm được quản lí lỏng nhất có lẽ là nhóm lớn nhất và quan trọng nhất của công ty: hàng trăm người chịu trách nhiệm lên ý tưởng, phát triển, thiết kế và cập nhật các sản phẩm của Yahoo.

Vào thứ Ba, ngày 11/11/2012, Marissa Mayer viết một bài blog công bố phiên bản mới của Yahoo Mail cho web, Windows 8, iPhone và điện thoại Android.

Đó là một khoảnh khắc rất lớn của Yahoo. Có lẽ không một sản phẩm nào của Yahoo, ngoại trừ trang chủ, quan trọng hơn Yahoo Mail. Nó là lí do lớn nhất mà 700 triệu người dùng còn thèm đoái hoài vào truy cập vào Yahoo.com mỗi tháng. Và số lượng này đã dần ít đi theo năm tháng.

tiểu sử marrisa mayer - 45
Ứng dụng Yahoo Mail trên di động

“Email là thói quen hàng ngày khó bỏ,” Mayer nói trong bài viết. “Nó thường là thứ đầu tiên chúng ta kiểm tra khi thức dậy và là cũng là thứ cuối cùng trước khi ta đi ngủ.”

Ba tháng trước khi tin này được công bố, Mayer cùng 30 nhà thiết kế, quản lí sản phẩm và kĩ sư ngồi lại với nhau quanh một chiếc bàn lớn trong căn phòng họp truyền thống của công ty.

Mayer nói. Rất nhanh. Trong khi cô nói, hai trong số những người ngồi gần cô đánh máy như đang múa, cố gắng ghi chú lại bằng Google Docs. Họ phải cố lắm mới theo kịp.

Nhóm này họp với nhau ba lần một tuần trong một tháng, và họ biến căn phòng này thành một nơi giống như một xưởng thiết kế. Một bên căn phòng là các cửa sổ. Ở phía bên kia, các máy chiếu treo lủng lẳng trên trần, chiếu các màn hình lên trên tường. Ở giữa máy chiếu và bước tường có khoảng 20 tới 30 tấm lõi xốp dùng để gắn các ý tưởng sẽ được dùng để thiết kế lại giao diện của trang chủ Yahoo cũng như Yahoo mail.

Với nhóm 30 người này, những cuộc họp của họ với Mayer trong tháng vừa rồi quả thật là ác mộng.

Trong nhiều năm trời, Yahoo là một nơi mà CEO là một người khá xa lạ, thường chỉ gặp mặt với các điều hành cấp cao trực tiếp của anh ta hay cô ấy để đưa ra các chiến lược chung cho mỗi chức năng như thiết kế, công nghệ, sản phẩm, vvv

Mayer bỏ qua hết những thứ đó.

“Cô ấy hay kiểu ‘Ừ ừ ừ, chúng ta sẽ bàn đến cái đó. Nhưng trước hết hãy làm thử một vài thứ để xem chúng nó hoạt động không đã.’” một nhân chứng trong những ngày này kể lại.

Không ai trong số họ quen với sự tỉ mỉ với một cấp độ đáng kinh ngạc như vậy.

Mayer đưa cho họ “hằng hà sa số những khả năng” về việc một sản phẩm mới có thể trông như thế nào. Ý tưởng của cô ấy có lớn có bé, thậm chí một số cái còn mang tính vụn vặt. Mayer thể hiện một khả năng “tập trung vào chi tiết đến mức phi thường” mà các quản lí cuối cùng phải đưa vào hai người chuyên ngồi đó chỉ để viết lại những gì cô ấy nói để họ có thể “chia sẻ và mổ xẻ” những ý tưởng đó.

Một người trong số họ nhớ lại ý nghĩ của mình lúc đó: “Người phụ nữ này là ai và cô ta đang nói cái gì vậy?”

Nhưng rất nhanh, chỉ sau vài tuần, 30 người trong căn phòng đó bắt đầu học được cách đáp lại những gì mà Mayer đang nói.

Một số người tỏ ra khá mệt mỏi với tiến độ, nhưng rất nhiều người khác bắt đầu đóng góp vào cuộc thảo luận. Trong số những người đã đóng góp, Mayer bắt đầu biết người nào cô có thể tin tưởng. Những người này bắt đầu tự tin hơn rất nhiều và họ dần đóng góp nhiều hơn nữa.

Rồi cũng rất nhanh, những cuộc họp một thời như ác mộng này cũng trở nên khá thú vị. Những câu bông đùa bắt đầu được nói ra.

“Mọi thứ trở nên ấm cúng,” một người kể lại. “Một khi chúng tôi học được cách thích nghi với mức độ căng thẳng mà cô ấy tạo ra, cô ấy bắt đầu nhẹ nhàng hơn và cuộc họp trở thành một nơi tương tác giữa mọi người.”

“Bạn có thể nhìn vào cô ấy, và cô ấy sẽ cười!”

Đó chính là con người thật của Mayer.

Cô ấy đẩy nhanh tiến độ giống như những gì cô đã từng trải qua khi còn học môn Philosophy 160A. Cô ấy dạy các nhân viên của mình như đã từng đứng lớp cho 3000 sinh viên Stanford khi còn ở Google. Cô ấy đang tạo nên những nghệ thuật, như thể những bước nhảy của cô hoạt náo viên 25 năm về trước. Và cô cũng đang dùng dữ liệu để có thể thấu hiểu hàng trăm triệu người dùng cùng một lúc, như những gì cô đã học hồi ở Google.

“Tôi chưa từng thấy ai giống với cô ấy,” một người khác kể lại. Mayer, theo lời kể, là “một người có thể nhìn ra vô số những lựa chọn khác nhau, và rồi cứ không ngừng nói về những trải nghiệm cũng như nguyên lí của mình.”

“Theo cách đó, cô ấy không chỉ bắt đầu chia sẻ những ý nghĩ của bản thân mình, mà còn cho chúng tôi một ống kính mà qua đó chúng tôi có thể kết nối và biết rằng cô ấy đang đến từ đâu và chúng tôi đang đứng ở nơi nào.”

Sự cuồng nhiệt của Mayer có vẻ có tính lây lan khá cao. Vào tháng 11, đội ngũ làm việc với Yahoo Mail bắt đầu làm đêm làm ngày để có thể bắt kịp hạn chót vào đầu tháng 12. Đây chính là do sự ảnh hưởng của Mayer và trưởng nhóm Yahoo Mail, Shashi Seth, điều hành sản phẩm mà cô đã giữ lại.

Cuối cùng, họ hoàn thành công việc vào cuối tháng 11. Họ rất tự hào về công việc của mình, và họ xứng đáng được như vậy. Chưa bao giờ Yahoo có thể phát triển và chạy một phiên bản Mail nhanh đến như vậy. Lần cuối làm việc này, họ đã phải giành 18 tháng để phát triển và 6 tháng cho việc chạy chính thức.

Nhưng sau đó nhân viên của đã Yahoo học thêm được một bài học về việc phát triển sản phẩm với Mayer là CEO là như thế nào.

Một ngày trước khi sản phẩm Yahoo Mail mới chính thức chạy, Mayer yêu cầu có một cuộc họp với CMO Kathy Savitt, Shashi Seth cùng với toàn bộ trưởng nhóm của đội sản phẩm và kĩ sư – khoảng 10 người. Họ gặp trong Phish Food, phòng họp mà trước đó mấy tháng, Ross Levinsohn đã trình bày kế hoạch để đưa Yahoo tới một thực tại khác nhưng chẳng được mấy người đồng ý.

Sau khi mọi người ngồi vào chỗ, Mayer thả nguyên một quả bom lên người họ. Rất nhiều tháng trời, quyết định rằng giao diện mới của Yahoo Mail sẽ có hai màu xanh da trời và xám đã được thông qua. Với ý nghĩ rằng người dùng sẽ dán mắt cả ngày vào Yahoo Mail trên điện thoại, nên tốt nhất là sẽ chọn ra hai màu có sắc thái trái ngược nhau lớn nhất có thể.

Mayer muốn đổi hoàn toàn màu của giao diện – từ xanh xám sang vàng tím.

Ngôn ngữ cơ thể của Seth thay đổi hoàn toàn. Anh ta sụp hẳn xuống. Anh ta là người sẽ phải báo tin này với nhóm của mình.

Thay đổi màu sắc của một sản phẩm như Yahoo Mail tưởng chừng dễ dàng, nhưng nó không hề dễ tí nào. Quyết định của Mayer nghĩa là sẽ có một nhóm người thiếu may mắn nào đó phải tìm và thay đổi bằng tay màu sắc của sản phẩm ở hàng nghìn vị trí khác nhau – và phải hoàn thành trước thời hạn.

Nhóm của Seth cuối cùng cũng hoàn thành công việc, nhưng quyết định của Mayer cũng để lại hậu quả. Trưởng nhóm thiết kế giao diện của Yahoo Mail rời công ty và sang làm cho Google. Quản lí sản phẩm của Yahoo Mail sang làm cho Disney. Kĩ sư chủ chốt bỏ công ty và thành lập một công ty khởi nghiệp. Chính Seth cũng rời Yahoo vào tháng 1/2013, một tháng sau khi Yahoo Mail chạy chính thức.

Một nhân viên, quá chán nản với việc đó, nói rằng anh ta đã hi vọng việc ra mắt phiên bản mới của Yahoo Mail sẽ giúp cho mọi người “cực kì tự hào về những gì họ đã làm được” và họ sẽ có cảm hứng để “ở lại với công ty nhiều năm nữa.”

“Hoàn toàn ngược lại”, anh ta nói.

Nhưng nhiều người lại có một cách nhìn khác.

Họ nghĩ rằng Mayer không muốn ra mắt một sản phẩm khi mà nó chưa hoàn thành. Màu sắc của sản phẩm có thể không quan trọng, nhưng Mayer, người bị ám ảnh về việc đưa ra các quyết định dựa trên dữ liệu, lại chỉ ra rằng không phải vậy. Với công ty tầm cỡ như Yahoo, nếu bạn chỉ cần thay đổi một chút màu sắc và thay đổi hiệu suất chỉ khoảng 0.01 phần trăm, là cũng đã chuyển thành hàng triệu đô la rồi.

Với tầm nhìn này, khi mà Mayer ép những người đã quá mệt mỏi phải làm việc nhiều hơn nữa ở những phút cuối cùng để sản phẩm có thể ra mắt một cách tốt nhất có thể, cô ấy đã đặt cột mốc cho kỉ nguyên mới của Yahoo.

“Làm xong một sản phẩm sẽ giúp cho các sản phẩm sau đó dễ dàng hơn nhiều” một người trong nhóm cho ra mắt Yahoo Mail kể lại. “Chúng tôi bắt đầu quen với tinh thần làm việc mới của Yahoo.”

Khi Mayer gia nhập Yahoo năm 2012, lưu lượng truy cập bằng điện thoại của người dùng Yahoo vẫn còn quá nhỏ so với những công ty công nghệ lớn khác như Google và Facebook. Ứng dụng trên điện thoại của công ty cũng không được ưa chuộng nhiều.

Vì thế sau khi lên nắm quyền điều hành, cô biết rằng ưu tiên hàng đầu là sẽ là phải xây dựng được một ứng dụng điện thoại mà người dùng sẽ phải dùng hàng ngày.

Để tìm hiểu xem ứng dụng này sẽ phải như thế nào, cô làm một cuộc khảo sát.

Kết quả làm cho Mayer phải bật cười.

Kết quả cho thấy ngoài những việc như gọi điện thoại, nhắn tin, tìm bản đồ, công việc chính mà người dùng làm hàng ngày trên điện thoại của họ còn có: kiểm tra email, kiểm tra thời tiết, đọc tin tức, xem báo giá cổ phiếu, kiểm tra kết quả thể thao, đọc thông tin giải trí, chia sẻ ảnh, liên lạc với các nhóm, và hỏi câu hỏi.

Điều khiến Mayer bật cười là các tác vụ này chính là những gì người dùng có thể tìm thấy trên Yahoo qua giao diện Web. Những sản phẩm lớn nhất của Yahoo bao gồm Yahoo Mail, Yahoo News, Yahoo Finance, Yahoo Sports, …

Trong một bài phát biểu tại New York năm 2013, Mayer nói: “Yahoo có những chức năng và nội dung mà người dùng cần có điện thoại. Điều chúng ta phải làm bây giờ là đưa chúng vào các ứng dụng và web trên điện thoại để mọi người có thể sử dụng qua điện thoại của mình.”

**Trong năm đầu tiên tại Yahoo, Mayer thực hiện hai bước đi lớn để mở rộng thị trường di động. **

Bước đi đầu tiên là đặt một nhà điều hành của Yahoo tên là Adam Cahan chịu trách nhiệm nhóm “Mobile and Emerging Products” (ND: Các sản phẩm điện thoại cũng như mới nổi). Cahan gia nhập Yahoo khi Yahoo thâu tóm công ty khởi nghiệp về điện thoại của anh này, IntoNow, với giá 20 triệu đô vào năm 2011.

tiểu sử marrisa mayer - 47
Adam Cahan

Yahoo rất thiếu nhân lực cho nhóm này, vì thế trong suốt thời gian từ cuối 2012 tới tháng 8/2013, cô giành 200 triệu đô để thâu tóm 20 công ty khởi nghiệp với các sản phẩm trên di động. Trong hầu hết các thương vụ, cô đóng cửa sản phẩm của các công ty này, và kí một hợp đồng từ 2 tới 4 năm với toàn bộ các thành viên trong nhóm kĩ thuật và phát triển sản phẩm để đưa họ vào nhóm của Cahan.

Bước đi lớn thứ hai của Mayer nhằm củng cố chỗ đứng của Yahoo trên thị trường di động cũng chính là thương vụ lớn nhất trong sự nghiệp của cô. Nó sẽ tiêu tốn của Yahoo 1.1 tỉ đô.

Liệu Mayer có thể chốt thương vụ này?

Vào buổi tối thứ Năm, ngày 16/5/2013, chàng trai 26 tuổi, David Karp nhìn vào chiếc điện thoại của mình và thấy có một bức thư thoại từ Giám đốc điều hành của Facebook, Sheryl Sandberg.

tiểu sử marrisa mayer - 48
David Karp – Sáng lập và CEO của Tumblr

Anh ta nghe bức thư thoại. Tất cả những gì Sandberg nói chỉ là muốn Karp gọi điện lại cho cô.

Nhưng cô ấy nói thế là quá đủ để hiểu.

Karp, sáng lập trang mạng xã hội tên là Tumblr, kể với nhà đầu tư của mình là Jonathan Turner ở Qatalyst Partners về bức thư thoại của Sandberg.

Họ quyết định rằng sẽ phải gọi lại cho Yahoo để thông báo là Sandberg đã gọi họ.

tiểu sử marrisa mayer - 49
Sheryl Sandberg của Facebook

Ngày hôm đó, nhà báo Kara Swisher của tờ AllThingsD và đồng nghiệp của mình là Peter Kafka đã viết một bài báo nói rằng Yahoo đang nghiêm túc xem xét việc mua lại Tumblr.

Karp, cùng với Hội đồng quản trị và các nhà đầu tư của công ty tin rằng Sandberg gọi anh ta để xem thông tin đó có đúng hay không, và nếu đúng thì liệu Facebook có thể tham gia vào cuộc đấu giá để mua lại Tumblr hay không.

Một mặt, một cuộc đấu giá để tranh giành Tumblr giữa Facebook và Yahoo chính là một tin tuyệt vời cho công ty này cùng với các nhà đầu tư của nó.

Mặt khác, Turner e ngại nguồn tin bị rò rỉ sẽ khiến cho thương vụ này đổ bể. Mayer từng là người của Google, và Google thì khá là xấu xa trong việc hủy bỏ các thương vụ nếu công ty này cho rằng đối tác đang chớp thời cơ để nổi tiếng trên các mặt báo. Trong suốt quá trình đàm phán giữa hai công ty, Turner đã bị hoang tưởng bởi cánh nhà báo.

Sau lần đầu tiên đưa ra mức giá 800 triệu đô để mua lại Tumblr, Yahoo cuối cùng nâng mức giá lên 1.1 tỉ đô và chuẩn bị đi đến giai đoạn cuối của cuộc đàm phán. Thương vụ này về cơ bản là đã hoàn thành, và Hội đồng quản trị của Tumblr cũng nghĩ rằng đây không phải là lúc để tỏ ra tham lam.

Tuy nhiên Yahoo vẫn cần phải được thông báo về bức thư thoại. Công ty đã kí một thỏa thuận độc quyền rằng sẽ phải thông báo cho Yahoo nếu có bất cứ lời mời từ công ty nào khác.

Turner không có gì phải lo lắng.

Khi Mayer biết tin về bức thư thoại của Sandberg, cô càng tỏ ra hăng hái hơn trong việc hoàn thành việc thâu tóm này.

Cô đến gặp nhóm M&A (ND: Merge & Acquisition – thâu tóm và sáp nhập) của mình với người đứng đầu là một gã khá thô lỗ đến từ New York, Jacke Reses để giục họ nhanh hơn nữa để kết thúc mọi việc; Mayer không muốn để trượt mất Tumblr – khi đã mất hàng tấn thời giờ trong hàng tháng qua và biết bao cuộc gặp với Karp.

Những cuộc nói chuyện giữa hai công ty bắt đầu từ tháng 11/2012 khi Karp bay đến Sunnyvale để nói chuyện với Mayer.

Lúc đó, Tumblr được thành lập năm 2007 và mặc dù đã có 200 triệu người dùng mỗi tháng, Karp vẫn chưa biết làm cách nào để có thể kiếm ra tiền từ trang mạng xã hội của mình với từng ấy người dùng.

Anh ta có nhiều cuộc gặp với các công ty thuộc bờ tây như Google, Facebook, Microsoft hay Yahoo để xem liệu họ có muốn đầu tư vào công ty của mình. Anh ta nghĩ có thể một trong những công ty này sẽ muốn bán quảng cáo trên trang Tumblr.com và cùng chia sẻ lợi nhuận.

Cuộc gặp đầu tiên giữa Karp và Mayer khá là chóng vánh. Mayer chủ yếu nói về việc cô đang cố gắng làm gì tại Yahoo, và không hề nhắc đến một thương vụ nào có thể xảy ra giữa hai bên.

Tại ngân hàng đầu tư Qatalyst, Turner báo cáo việc này với sếp của mình là Frank Quattrone, một huyền thoại trong giới đầu tư công nghệ.

Quattrone trở nên giàu có và quyền lực sau bong bóng dot com. Mặc dù có dính líu đôi chút tới luật pháp, Quattrone cũng thoát ra được. Anh ta khá nóng nảy, với một bộ ria mép. Nhưng có lẽ Quattrone là một trong những người đàm phán giỏi nhất trong giới kinh doanh.

Quattrone nghĩ anh ta có thể khiến Mayer quan tâm hơn tới Tumblr. Vì thế, vào đầu năm 2013, anh ta hẹn gặp Mayer, và chỉ ra rằng một trong những điểm mạnh nhất của Tumblr là rất phổ biến trên các thiết bị di động. Anh ta thậm chí còn chỉ ra một cách chính xác con số về thời gian mà người trẻ dành trên Tumblr.

Quattrone đã nhắc đến cái từ thần thánh: “di động.”

Mayer nói cô sẽ cân nhắc lại lần nữa.

Khi Marissa Mayer tìm hiểu một vấn đề nào đó, cô không tìm hiểu nó một cách hời hợt cho có. Sau cuộc gặp với Quattrone, cô dành cả cuối tuần chỉ để sử dụng Tumblr, dạo quanh trên trang này và tìm hiểu các số liệu.

Mayer quyết định sẽ liên lạc lại với Karp. Chỉ có điều là cô không muốn hợp tác bằng việc đầu tư hay bán quảng cáo. Cô muốn mua lại Tumblr.

Nếu đó là điều Mayer muốn, cô sẽ phải hoạt động chân tay chút ít. Karp không muốn bán công ty của mình. Mặc dù Facebook và Google đã bắt đầu nói chuyện với Karp về việc này nhưng anh ta đều từ chối, mặc cho việc bán lại công ty sẽ đem về cho Karp khối tài sản hơn 100 triệu đô sau thuế. Anh ta muốn giữ quyền điều hành công ty mình.

Mayer nhận ra cô phải làm việc này đến nơi đến chốn.

Tháng hai, Mayer bay tới New York và ăn bữa tối với Karp và Jackie Reses vào một ngày thứ Bảy. Mayer đã ghi điểm với Karp ngày hôm đó. Cô khen ngợi Tumblr là một sản phẩm tuyệt vời – một công cụ đáng kinh ngạc trong việc giúp con người thể hiện bản thân. Cô cũng chú ý rằng Tumblr đang thắng thế Facebook trong thị trường người dùng trẻ tuổi.

Tối thứ Bảy đó, Mayer nói với Karp rằng cô sắp phải tham dự một cuộc họp Hội đồng quản trị, và cô muốn đưa khả năng sẽ mua lại Tumblr để bàn thảo trong cuộc họp.

Và liệu có thể gặp lại anh ta vào hôm chủ nhật không?

Karp đồng ý gặp lại. Trong bữa tối hôm chủ nhật, Mayer giải thích về một mô hình mới trong việc thâu tóm các công ty công nghệ là có thể cho phép các công ty sau khi bị thâu tóm có thể hoạt động một cách độc lập, như một công ty con với thương hiệu riêng của mình. Cô ấy nói đó chính là những gì Google đã làm với Youtube, Facebook đã làm với Instagram, và cũng chính là những gì Yahoo sẽ làm với Tumblr.

Họ nói chuyện tới tận 2 giờ sáng. Karp nói với Mayer thử đem việc đó ra bàn luận trong cuộc họp với Hội đồng quản trị.

tiểu sử marrisa mayer - 50
Mayer và Karp

Trong cuộc họp Quý I với Hội đồng quản trị, Mayer nói cô muốn mua Tumblr. Cô nói Tumblr trong nháy mắt có thể gia tăng vị thế của Yahoo trên thị trường di động và giúp thu hút được một lượng người dùng trẻ rất lớn. Hội đồng quản trị nói sẽ hỗ trợ tối đa cô ấy để hoàn thành thương vụ.

Tất cả mọi chuyện sau đó cứ thế trôi chảy. Bài báo trên tờ AllThingsD cũng như bức thư thoại của Sandberg chỉ khiến mọi thứ diễn ra nhanh chóng hơn.

Cuối cùng, vào cuối tuần tiếp theo, Karp cùng với Hội đồng quản trị của công ty đồng ý với lời đề nghị của Yahoo.

Đây quả thực là một đại thắng với Mayer và Yahoo.

Trong nhiều năm trời, Yahoo đã cố gắng thâu tóm các công ty công nghệ mới nổi với mục đích trở nên phổ biến hơn với những người dùng trẻ và có thể tăng doanh thu trở lại. Nhưng hết lần này qua lần khác, các nhà sáng lập đầy tham vọng luôn từ chối bán mình cho Yahoo, và chỉ thích bán cho Google hay Facebook.

Với Mayer, thương vụ này càng chứng tỏ khả năng của cô sẽ đi đến đâu trên cương vị là một nhà điều hành. Khả năng trong việc nói chuyện và cố vấn của một nhà giáo đã giúp cho cô có thể nuôi dưỡng mối quan hệ với Karp và thực hiện một vụ thâu tóm ban đầu được coi là không thể.

Một nguồn tin thân cận trong Hội đồng quản trị của Tumblr nói rằng anh ta quá ngạc nhiên với những cố gắng mà Mayer đã bỏ ra cho thương vụ này.

“Tôi chấm cô ấy điểm rất cao là bởi vì bạn rất khó có thể tìm ra được một vị CEO nào giành nhiều tình cảm như vậy.”

“Cô ấy cho thấy quyết tâm hiếm có của mình, và đã thực sự thuyết phục được David rằng sẽ để Tumblr hoạt động một cách độc lập.”

“Cô ấy đã thực sự thay đổi được David. Cậu ấy đã khá lưỡng lự. Cậu ấy không bị tiền bạc chi phối như tất cả chúng ta. Cậu ra chỉ quan tâm tới việc xây dựng sản phẩm. Điều cậu ấy lo lắng khi bán lại cho Yahoo là sẽ bị sáp nhập lại.”

“Marissa nói với David rằng đây không còn là một Yahoo cũ kĩ của ngày xưa nữa, và dưới sự điều hành của cô ấy, đó sẽ là một Yahoo rất khác.”

Nguồn: BusinessInsider

Dịch: Hoan Hỉ

Về Hoan Hỉ 99 bài viết
Hoan là một nhân viên IT đang sống và làm việc tại Hà Nội. Cậu là một người yêu thích tìm hiểu công nghệ và có cuộc sống khá đơn giản. Cậu thích viết lách và xem phim trong thời gian rảnh rỗi.

1 Trackback / Pingback

  1. Tiểu sử Marrisa Mayer – Cuối – Thú Vị Quanh Ta

Email của bạn sẽ được bảo mật.