Vụ án Taman Shud – câu chuyện về xác chết bí ẩn bãi biển Somerton*

*Somerton: một bãi biển nằm tại Nam Úc

Bài viết của Marie Witt, câu trả lời trên Quora cho câu hỏi: Ai là người bí ẩn nhất từng sống?

Vào năm 1948, một vài người dân ở Úc phát hiện thấy 1 người đàn ông đang nằm trên bãi biển. Cho rằng anh ta chỉ là một người say rượu, họ nói đùa rằng chắc anh ta chết rồi và đi tiếp.

Sáng hôm sau, người đàn ông vẫn nằm ở đó. Người dân gọi cảnh sát. Cảnh sát tìm thấy một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ, khoảng 40 tuổi, sức khỏe bình thường, không có biểu hiện co giật, thậm chí quần áo anh ta còn không dính cát.

Cảnh sát kiểm tra quần áo trên người anh ta và không tìm thấy chiếc ví nào. Không có một người mất tích nào có liên quan tới người đàn ông này. Và trông ông ta cũng không giống một người bị lên cơn đau tim và trôi dạt vào bờ.

Khám nghiệm tử thi xác định nguyên nhân rằng do một căn bệnh nào đó có thể gây chết người ở tuổi trung niên. Ông ta không phải chết do lên cơn đau tim. Cơ thể ông ta hoàn toàn khỏe mạnh từ trong ra ngoài, trừ việc ông ta có lá lách to bất thường, và có dấu hiệu máu tắc nghẽn bên trong nội tạng.

Việc máu bị tắc nghẽ làm các nhà khám nghiệm tử thi cho rằng ông ta bị đầu độc – mặc dù họ cũng không tìm được bất kỳ độc tố nào trên người nạn nhân. Tuy vậy, các nhà khám nghiệm tử thi vẫn cho rằng nguyên nhân gây ra cái chết là do trúng độc, nhưng là một loại độc tố không thể phát hiện. Còn lí do nào khác được nữa sau những gì các nhà khám nghiệm tử thi đã làm được?

Do không thể xác định danh tính nạn nhân, cảnh sát lùng sục khắp nơi, tìm kiếm mọi thứ có thể trên cơ thể nạn nhân để có thể tìm được gì đó liên quan. Không có gì đáng giá trên người nạn nhân ngoài vài thanh kẹo cao su, cho tới khi cảnh sát tìm được một một chiếc túi được giấu bên trong quần của ông ta.

Bên trong chiếc túi đó, cảnh sát tìm được một mẩu giấy nhỏ, trên mảnh giấy có ghi “Taman shud”.

“Taman Shud” theo tiếng Ba Tư có nghĩa là “hoàn tất” hay “kết thúc”. Cảnh sát bắt đầu truy ngược lại cuốn sách mà mẩu giấy này đã bị xé ra, và họ tìm được một chiếc cặp bị bỏ lại ở một nhà ga mà họ cho rằng có liên quan tới nạn nhân (những đường chỉ may khác thường giống với quần mà nạn nhân mặc)

Chiếc cặp cũng vậy, không giúp được gì cho cảnh sát cả. Bên trong cũng không có gì ngoài 2 bộ quần áo, một bộ có dán tên “T Keane”, và bộ còn lại có dán tên “Kean”. Các cảnh sát và thám tử từ đó tới nay không thể tìm được ai có tên “T Kean(e)” – người được cho là nạn nhân.

Có một vài văn phòng phẩm trong chiếc cặp, nhưng không một lá thư nào được để lại.

Và rồi cảnh sát có được manh mối cuối cùng: ai đó đưa đến cuốn sách mà cụm từ bí ẩn “Taman Shud” đã được xé ra: đó là một bản copy của bài thơ vào thế kỷ thứ 11 có tên Rubaiyat; người đàn ông đem cuốn sách đến cho cảnh sát nói rằng anh ta tìm thấy cuốn sách này trong ô tô của mình.

Trong cuốn Rubaiyat, cảnh sát tìm thấy một vài dòng mật mã, và một số điện thoại.

Cảnh sát tìm được người phụ nữ sở hữu số điện thoại này: Jessica Thompson, biệt danh Jestyn. Cảnh sát đã tra hỏi người phụ nữ này về việc liên quan tới số điện thoại. Bà lảnh tránh không trả lời. Khi được cảnh sát cho xem bức tượng bán thân của nạn nhân, bà ấy dường như đã phát điên lên đến mức suýt ngất đi, nhưng rồi sau đó bà ấy nói rằng bà không hề quen biết gì nạn nhân.

Và Jestyn, cũng có liên quan tới bài thơ Rubaiyat. Bà ta đã đưa một bản copy của bài thơ này cho một người đồng nghiệp nam cùng làm trong đơn vị tình báo trong Chiến tranh thế giới thứ 2: Alf Boxall.

Và dường như Jestyn cũng có liên quan tới công việc tình báo: con gái của bà nói rằng bà có thể nói tiếng Nga, nhưng lại từ chối trả lời về việc bà đã học nó như thế nào, bà từng làm việc với những người tị nạn, và rất có hứng thú với Đảng Cộng sản. Con gái của bà nghi ngờ rằng bà là một gián điệp, và cô rất sợ việc mẹ mình có liên quan tới cái chết bí ẩn của người đàn ông kia.

Con gái của Jestyn, trên thực tế, nói rằng mẹ cô thừa nhận có biết nạn nhân, và nói mẹ cô cho rằng vụ án này nằm ngoài khả năng điều tra của các cảnh sát.

Nạn nhân – hay còn gọi là Người Somerton, chết trong một bộ vest được thiết kế kiểu Mỹ, không cắt bao quy đầu, và 1 miếng thịt thú rừng trong dạ dày. Tất cả những thứ này trở nên liên quan khi không có gì liên quan. Đáng nói hơn, ông ta có một bàn tay mềm và mịn, nhưng lại có cơ bắp khỏe mạnh và 2 bắp chân cao, mạnh mẽ khác thường. Ông ta đã làm thế nào để có thể có một cơ thể như vậy?

Jessica Thompson – Jestyn, có một người con trai tên Robin. Đứa bé và nạn nhân đều không có răng cửa, và có cấu trúc tai hiếm như nhau. Tỷ lệ của những sự trùng hợp này được ước tính là 1 trên 10 000 000 – 20 000 000.

Một người đàn ông tên Derek Abbott, rất say mê với vụ án và đã điều tra trong nhiều năm. Ông đã đến gặp con gái của Jestyn, sau đó họ kết hôn và có 3 người con. Ông nghĩ nên đào xác nạn nhân lên và xét nghiệm DNA vợ con ông xem họ có phải hậu duệ của nạn nhân hay không. Nhưng chính phủ từ chối việc đó, và chỉ cho phép ông xét nghiệm DNA trên những sợi tóc cũ. Và ít nhất, những sợi tóc đã cho ông biết rằng mẹ của nạn nhân là một người Châu Âu.

Một vài suy đoán có khả năng về Người Somerton:

  1. Ông đã có con với Jessica Thompson/Jestyn, người sau đó đã tìm cách cắt đứt mối quan hệ với người đàn ông này khi nạn nhân muốn lập gia đình với bà. Sau đó ông ta tự tử bằng một loại thuốc độc lạ nào đó, mang theo 1 đoạn từ bài thơ yêu thích. Ông đã chết khi không mang chứng minh thư theo người và ghét mác quần áo. Không ai nhớ tới ông cả.
  2. Ông là một gián điệp của Mỹ và đồng minh, còn Jestyn là gián điệp của Xô Viết. Rubaiyat được sử dụng như một cuốn mật mã. Jestyn hoặc ai đó là đồng hương của bà đã đầu độc nạn nhân. Chính phủ Úc sẽ tìm mọi cách để sự thật không thể phơi bày vì điều này có thể ảnh hưởng nặng nề tới các chiến dịch tình báo.
  3. Ông là một điệp viên Cộng sản. Tất nhiên tình báo Úc sẽ không thừa nhận việc đầu độc nạn nhân. Cảnh sát cũng không thể tiếp cận các tài liệu mật, hoặc truy cập vào bất cứ tài liệu nào sau Bức màn sắt (*), nên họ không thể tìm được gì liên quan tới ngày sinh hay gì đó liên quan tới nạn nhân. Và có thể ông đã phải lòng 1 điệp viên cộng sản nào đó và họ đã có con với nhau.
  4. Ông là một điệp viên của Mỹ và đồng minh, đã cố gắng tìm cách tiếp cận Jestyn để chứng minh bà là gián điệp và là 1 kẻ phản bội. Có khả năng ông đã tiếp cận quá gần và có con cùng với bà. Bà hoặc ai đó đã phát hiện ra việc ông đang theo dõi họ nên đầu độc ông. Bà đã rất hoảng sợ, nhưng tất nhiên không thể thừa nhận với cảnh sát việc bà đã làm.

(*)Bức màn sắt: Iron Curtain là một biên giới vật lý lẫn tư tưởng mang tính biểu tượng chia cắt châu Âu thành hai khu vực riêng rẽ từ cuối Thế chiến II vào năm 1945 đến cuối cuộc Chiến tranh lạnh vào năm 1991 (theo wiki)

Không một giả thuyết nào kể trên đề cập tới việc có người bỏ lại cuốn Rubaiyat trong một chiếc xe ô tô của 1 người xa lạ, tại sao trong cặp của nạn nhân lại không có đôi tất nào, hoặc tại sao Jestyn thừa nhận đã đưa 1 bản copy của Rubaiyat cho Alf Boxall.

Tôi hy vọng 1 ngày nào đó Derek Abbott có thể điều tra ra được vụ án, và Người Somerton được đoàn vụ với gia đình, thậm chí ông ấy đã chết, và những kẻ sát nhân bị phơi bày ra ánh sáng, mặc dù bây giờ có thể đã là quá muộn để xét xử chúng trước vành móng ngựa.

Luôn vui tươi, hay cười, dễ nổi nóng.

Bình luận

Email của bạn sẽ được bảo mật.